0 lượt xem
1 ngày trước - 2026-09-14 13:20
0:00
0:00
Cô có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Chậm hơn một tiếng đồng hồ. Toàn bộ tiền thưởng chuyên cần tháng này của cô bị cất sạch, không một xù.
Rõng thay thế của Tống Mỹ vân xuyên thẳng vào màng nhĩ tôi ngay khi tôi vừa đẩy cửa kính bước vào sảnh tường vân cắt. Bà ta đứng chống nạnh ngay trước quầy lễ tân, tay còn lại vung vẩy tập hồ sơ như sắp ném thẳng vào mặt tôi. Đầu tôi vẫn còn ong ong sau một đêm trắng ở bệnh viện, đôi chân giã rời vì chạy đi chạy lại giữa khoa cấp cứu và quầy thu ngân.
Vậy mà cái cảnh tượng này đón tôi vào lúc 8 giờ sáng như một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh. Bà chủ, đêm qua mẹ tôi đột quỵ, tôi phải đưa bà ấy vào bệnh viện cấp cứu.
Tôi không cố ý đi muộn, chỉ là... Đột quỵ, Tống Mỹ vân cắt ngang, cười khẩy một tiếng sắc lẹp. Hai hàng lông mày vẽ sắc như dao của bà ta nhớn lên.