0 lượt xem
9 ngày trước - 2026-08-31 03:07
0:00
0:00
An Kỳ nhắn vào nhóm công ty đúng vào lúc tôi đang cúi xuống sắp lại trồng tài liệu trên bàn. Tiếng thông báo vang lên, tôi liếc mắt nhìn màn hình điện thoại, dòng chữ hiện ra rõ ràng trước mặt để chúc mừng Bảo Bảo chuyển chính thức thành công, chiều nay Bảo Bảo mời mọi người uống cà phê, ai cũng có phần nhẽ. Tôi ngẩn ra một lúc, cô đồng nghiệp mới ngày nào cũng Bảo Bảo dài Bảo Bảo ngắn này, ngay cả gọi đồ ăn chung cũng phải tính toán tới từng hào, tự dưng lại hào phóng như vậy.
Mãi cho tới khi tôi nhớ ra chuyện tuần trước, hôm đó tôi gọi cà phê, con người này cũng đứng ngay cạnh. Tôi vừa nạp tiền vào thẻ cà phê, nạp mức cao nhất, 5.000 tệ, được tặng thêm 500. Cô ta còn hỏi tôi, không cần mật khẩu thì có phải ai cũng dùng được không?
Tôi chật hiểu ra, con người giả tạo này đúng là định bắt tôi làm kẻ ngốc rồi. Buổi chiều, phòng hành chính giúp cô ta thống kê khẩu vị của mọi người. Cô ta trực tiếp gọi một cuộc điện thoại xuống quán cà phê.
Đặt hàng. Nửa tiếng sau, cô ta hớn hở chạy xuống lầu lấy cà phê. Nhưng tới lúc thanh toán, cô ta đứng xứng ngay tại chỗ.
Giờ nghỉ trưa, tiểu trương ngồi ở chỗ làm việc, quay sang nói với An Kỳ, giọng rõ ràng là đang cố nén bực bội. An Kỳ, tiền trà sữa hôm qua cậu vẫn chưa trả cho tôi đâu đấy. An Kỳ đang soi gương nhỏ tô lại son, nghe vậy thì động tác khựng lại một nhịp.
Cô ta quay đầu sang, giọng nũng nịu. Ôi chào, chương tỉ, bảo bảo quên mất rồi, chi nhớ của bảo bảo kém quá đi. Miệng thì nói vậy nhưng người vẫn không nhúc nhích, tiếp tục thong thả tô son.
Sắc mặt tiểu trương khó coi hẳn đi. Hôm qua cả nhóm góp tiền gọi trà sữa cho đủ điều kiện giảm giá. An Kỳ chọn một ly đắt nhất, cuối cùng chia ra mỗi người 23 tệ rưỡi.
An Kỳ nói để lát nữa chuyển khoản, tiểu trương lúc đó cũng không nói gì, nghĩ bụng mình ứng trước cũng được. Không ngờ hôm nay nhắc lại, cô ta lại bắt đầu giả ngây. Giả ngốc.
Trước đó lúc đặt hàng thanh toán, cô ta còn tính toán dành dọt tới tận 2 hào sau dấu phẩy. Vậy mà bây giờ lại lần nữa. Vậy bây giờ cậu chuyển cho tôi đi, chuyển khoản hay ví điện tử đều được.
Tiểu Trương nói thêm một câu. An Kỳ lúc này mới miễn cưỡng đặt gương xuống, lấy điện thoại ra, ấp úng. Trong tài khoản của Bảo Bảo hết tiền rồi, toàn tiền mặt mệnh giá 100 thôi.
Hay là lần sau gọi chung, Bảo Bảo trả luôn một thể nhẽ. Cả văn phòng đều nghe thấy. Mọi người nhìn nhau, vẻ mặt ai nấy đều có chút tế nhị.
Rõ ràng là không muốn trả tiền chứ gì. Cô ta vào công ty được 2 tháng, lần nào cũng ăn bám người khác, tới lúc chia tiền thì lần nữa kéo dài, tiền lẻ không bao giờ chịu đưa. Trong ấn tượng của tôi, cô ta chỉ chủ động gọi đồ đúng một lần, cuối cùng lúc chia tiền còn tính toán với đồng nghiệp tới tận 2 hào sau dấu phẩy.
Tiểu Trương tức tới đỏ cả mặt, nhưng lại không tiện vì 2 mấy tệ mà cãi nhau to, đành lại. lặng lặng bỏ đi. Không lâu sau, An Kỳ bất ngờ gửi một tin nhắn vào nhóm lớn của công ty, cả nhà ơi, để chúc mừng Bảo Bảo chuyển chính thức thành công, chiều nay Bảo Bảo mời toàn bộ công ty uống cà phê, quán ở dưới lầu nhé, ai cũng có phần.
Nhóm trò chuyện ngay lập tức nổ tung, người thì khen An Kỳ hào phóng, người thì nói An Kỳ em gái tốn kém rồi, quán cà phê dưới lầu không rẻ đâu, cả công ty hơn trăm người lận, em gái phát tài rồi. An Kỳ gửi vào nhóm một cái icon dễ thương, kèm theo dòng chữ, đâu có đâu, mọi người vui là được rồi. Bảo Bảo lần đầu mời khách, đừng khách xào nhé.
Tôi nhìn màn hình điện thoại, càng nghĩ càng thấy không ổn. Một người tới mấy hảo cũng so đo, đột nhiên muốn mời hơn trăm người uống cà phê. Quán cà phê dưới lầu công ty, ly đơn giản nhất cũng phải 25 tệ.
Mấy loại cà phê sữa có hương vị một chút, cappuccino đều phải từ 35 tệ trở lên. Nếu gọi loại đặc biệt, một ly... 50-60 tệ.
Cả công ty 120 người, dù ai cũng uống loại rẻ nhất thì cũng phải 3.000 tệ. Một nhân viên mới vừa chuyển chính thức, lương 5.000, lấy gì ra mà mời. Trừ khi, tim tôi bỗng thoát lại.
Tôi nhớ tới chuyện xảy ra chiều thứ 6 tuần trước. Hôm đó tôi xuống quán cà phê dưới lầu để nạp thêm tiền vào thẻ. An kỳ không biết từ đâu xuất hiện, lẽo đẽo theo sau tôi.
Linh linh tỉ, chị nạp tiền ở quán này à? Tôi gật đầu, ừ, bây giờ nạp tiền có khuyến mãi tặng thêm, cũng khá yêu đãi. Lúc thanh toán, tôi đọc số điện thoại.
Nhân viên trực tiếp trừ tiền trong thẻ, ngay cả mật khẩu cũng không cần. An kỳ đứng bên cạnh, mắt trợn tròn nhìn chằm chằm. Wow, đọc số điện thoại là dùng được ạ, vậy chẳng phải rất không an toàn sao?
Nhân viên cười giải thích, chị ơi, quán mình mặc định thanh toán không cần mật khẩu để tiện cho khách quen. An kỳ lúc đó ồ lên một tiếng đầy ẩn ý. Bây giờ nghĩ lại.
Tiếng ổ đó hóa ra là cái ý này. Cô ta muốn dùng thẻ của tôi. Nghĩ tới đây, tôi lấy lại bình tĩnh.
Tôi không thể trực tiếp đi chất vấn cô ta. Biết đâu cô ta thật sự bỏ tiền túi ra mời thì sao? Nghĩ đi nghĩ lại, để chắc chắn, tôi cầm điện thoại lên, nhắn tin cho chủ quán cà phê.
Chị chủ quán ơi, em là khách hàng có số điện thoại đuôi 7973. Em muốn hỏi, em có thể đặt mật khẩu thanh toán cho thẻ của em không ạ? Chủ quán trả lời ngay, dĩ nhiên là được.
Em muốn đặt mật khẩu gì? Chị thao tác giúp em. Đặt mật khẩu 11233 ạ, phiền chị.
Xong rồi Linh Linh nhé, có hiệu lực ngay. Sau này mỗi lần tư dùng đều cần nhập mật khẩu 6 số này mới trừ tiền được. Nhìn tin nhắn của chủ quán, hòn đá trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Như vậy thì dù An Kỳ có thật sự định dùng thẻ của tôi để mời khách, cũng không thể nào dùng được. Tôi vừa đặt điện thoại xuống, An Kỳ đã cầm thẻ. Một cuốn sổ nhỏ, cười tít mắt tiến lại gần Linh linh tỉ, chị muốn uống gì?
Bảo bảo ghi giúp chị nhé Cô ta đứng rất gần Mùi nước hoa trên người sọc lên hơi gắt Không cần đâu, cảm ơn Tôi lắc đầu Ôi chào, đừng khách sáo mà Bảo bảo mời khách Chị muốn uống gì cứ gọi thoải mái Đừng tiết kiệm giúp em nhé Cô ta vẫn cố nài nỉ Thật sự không cần, hôm nay tôi hơi khó chịu Không uống cà phê được Tôi lấy cớ từ chối Nụ cười trên mặt An Kỳ cứng lại một thoáng Vậy à, tiếc quá nhỉ Cô ta quay người đi tìm người khác Miệng còn lầm bầm nho nhỏ, xí Làm bộ làm tịch gì chứ Giọng cô ta không lớn Nhưng tôi nghe rõ từng chữ Tôi tức tới mức xuyết bóp nát cái cốc trong tay An Kỳ hấn hở khác thường Cầm cuốn sổ nhỏ đi khắp công ty Tới từng chỗ ngồi để ghi đơn Hoàng Tổng, anh uống một ly cà phê sữa nhé Bảo bảo hôm nay chuyển chính thức Muốn mời Mọi người uống cà phê chúc mừng một chút Lý ca, uống cà phê không Gọi gì cũng được Hôm nay bảo bảo trả tiền Cô ta còn chạy sang mấy phòng ban bên cạnh Vốn không liên quan lắm Nhiệt tình mời mọc Triệu tỷ ở phòng hành chính thấy cô ta một mình bận rộn Tốt bụng giúp cô ta lập một bảng thống kê bằng bảng tính Rất nhanh Một danh sách đơn hàng dày đặc được gửi vào nhóm lớn của công ty Tôi lướt mắt nhìn qua Khá thật 120 ly Loại đặc biệt 30 ly Đơn giá 58 tệ Các loại cà phê sữa hương vị Dirty Ice block cộng lại hơn 70 ly Giá trung bình 45 tệ Số còn lại là loại Mỹ đơn giản nhất Cũng chỉ hơn chục ly Tôi nhầm tính xưa qua Tổng giá trị đơn hàng ít nhất cũng phải 5.000 tệ Thẻ của tôi nạp 5.000 Được tặng thêm 500 Tổng cộng 5.500 Nếu cô ta thật sự định dùng thẻ của tôi để thanh toán Thì đúng là định quẹt sạch thẻ của tôi Không trừa lại một xu Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn Tôi lắc đầu, cố xua ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Biết đâu người ta gần đây thật sự phát tài, có khi nhà được đền bù giải tỏa, hoặc trúng sổ số. Không thể vì trước giờ cô ta keo kiệt mà nghĩ xấu về người ta như vậy.
Có lẽ là tôi nghĩ nhiều thật. Nhưng cứ nghĩ tới khả năng An Kỳ định dùng thẻ của mình, lòng tôi lại thấy bực bội khó tả. Trong nhóm vẫn còn người đùa, An Kỳ em gái ôm được đùi ai rồi, một đơn hàng tới mấy nghìn tệ, cao hơn cả lương một tháng của em.
An Kỳ trả lời bằng một ai cần gại ngùng, đâu có đâu, là thẻ của bạn em thôi, nạp tận 5.000 tệ, bảo em cứ quẹt thoải mái hi hi. Hai chữ 5.000 tệ kia như thiêu đốt mắt tôi, vừa nãy còn tự nhủ đừng nghĩ nhiều, giờ lại không khỏi nghi ngờ. Không thể trùng hợp tới vậy được.
Nhưng quán cà phê cũng chỉ có vài mức nạp, biết đâu bạn thân cô ta giàu có, cũng nạp mức cao nhất như tôi thì sao. Tôi thở dài, không muốn nghĩ thêm nữa. Trong nhóm lúc...
Ngày đã thống kê xong, An Kỳ cầm bản đơn hàng in ra, lập tức gọi điện cho quán cà phê dưới lầu, nói nửa tiếng nữa sẽ xuống lấy. Trong văn phòng, mấy người bắt đầu bàn tán. Người thì nói An Kỳ phát tài rồi, người thì nói ai biết được, dù sao cũng được uống miễn phí, không uống phí.
Tôi không tham gia, chỉ lặng lẽ ngồi ở chỗ làm việc của mình. Không lâu sau, tin nhắn của chủ quán cà phê gửi tới. Em ơi, đồng nghiệp của em báo số thẻ thành viên của em, đặt 120 ly cà phê.
Chị hỏi em có đúng không? Nhìn tin nhắn của chủ quán, tôi bùng nổ ngay lập tức. Cô ta thật sự định dùng thẻ của tôi để biến mình thành người hào phóng.
Ghê tởm thật. May mà tôi đã đề phòng trước. Tôi vội nhắn lại, không phải em ạ, em không có ý định mời khách, không có mật khẩu thanh toán, bất cứ ai cũng không được dùng thẻ của em.
Chủ quán lập tức hiểu ý, được, em yên tâm, không có mật khẩu thị thẻ của em ạ. Ai cũng không dùng được. Nửa tiếng sau, tại quán cà phê dưới lầu, An Kỳ bước tới quầy, giọng nói vang rội.
Xin chào, tôi là người của công ty phong hoa vừa đặt cà phê, cà phê xong chưa? Nhân viên là một cậu trai mới, đang đóng gói, trước mặt là một núi ly cà phê. Chị ơi, cà phê của chị đang đóng gói, sắp xong rồi ạ.
Tôi vẫn ngồi im ở chỗ làm việc, mắt dán vào màn hình máy tính nhưng thực ra chẳng nhìn thấy gì. Trong đầu chỉ có một câu hỏi duy nhất, lát nữa An Kỳ sẽ làm gì khi bị chặn lại ở quầy thanh toán? Nghĩ tới cảnh đó, tôi không khỏi nhét mép.
Cô ta đã tự chọn con đường này, vậy thì phải tự mình đi cho hết. Dưới quán cà phê, An Kỳ đứng trước quầy, gương mặt lộ rõ vẻ sốt ruột. Cô ta gõ nhẹ mấy ngón tay lên mặt bàn, giọng cọc cằn, có thể nhanh hơn được không?
Cậu nhân viên mới vẫn giữ nụ cười nhẹ, giá trị chờ một chút, tổng cộng 120 ly, hết 5.400 ly. 80 tệ. Chị thanh toán thế nào ạ?
An Kỳ ngừng đầu, vẻ mặt đầy tự tin, dùng thẻ hội viên đuôi 7973 đi, trừ thẳng trong thẻ. Rồi cô ta đọc vanh vách số điện thoại của tôi. Chủ quán cuối xuống gõ bàn phím, một lát sau ngừng lên, vẫn giữ nụ cười.
Dạ chị, trong thẻ còn 5.500 tệ, sau khi trừ tiền sẽ còn lại 20 tệ, em xác nhận với chị một chút. An Kỳ hất cằm, vẻ mặt càng thêm đắc ý, cứ quẹt đi, chẳng phải chỉ hơn 5.000 tệ thôi sao, tiền lẻ thôi mà. Mấy đồng nghiệp đi theo xuống rút cầm cà phê lập tức nịnh nọt dối rít.
Người thì nói đúng là kỳ tỉ hào phóng thật, người thì phụ họa, hơn 5.000 tệ nói rút là rút. Lại có người cười tươi, kỳ tỉ, chị chính là thần tượng của em luôn nó. Những lời su nịnh ấy rõ ràng khiến An Kỳ sướng tới tận mây.
Cô ta vanh mặt, giọng điệu càng lúc càng khoa trương, bảo bảo trước đây là không có tiền, chứ có tiền rồi thì không bao giờ keo kiệt đâu. Đúng lúc đó, chủ quán mở miệng. Dạ, cà phê của chị đã làm xong rồi ạ, mời chị nhập mật khẩu thanh toán.
Trên màn hình máy tính bật lên một ô nhập mật khẩu, mặt An Kỳ đang hớn hở bỗng trắng bệch như tờ giấy. Mật khẩu, mật khẩu gì chứ? Cô ta lắp bắp.
Chủ quán vẫn cười rất lịch sự. Dạ, mật khẩu thanh toán bắt buộc phải nhập thì mới trừ được tiền trong thẻ ạ. Nếu chị không biết mật khẩu, có thể mời chủ thẻ tới đây hoặc gọi điện hỏi ạ.
An Kỳ đứng trôn chân tại chỗ, đầu óc trống rỗng. Mật khẩu, làm sao lại có mật khẩu? Cô ta đã tận mắt nhìn thấy tôi thanh toán, rõ ràng lúc đó không hề nhập mật khẩu.
Lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh như những mũi kim đâm vào người cô ta. Mặt An Kỳ nhăn nhó, cô ta cố gắng thử gõ bừa vài con số, như lần nào màn hình cũng báo mật khẩu sai. Cô ta luống cuống rút điện thoại ra, bấm gọi cho tôi.
Trong văn phòng, chuông điện thoại của tôi vang lên. Trên màn hình hiện lên hai chữ An Kỳ. Tôi nhìn cái tên đó, ngón tay ấn nút im lặng, rồi úp điện thoại xuống mặt bàn.
Tôi không hề có ý định nghe máy. Dưới quán cà phê, trong ống ngay vang lên giọng nữ quen thuộc. Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.
Mặt An Kỳ trắng bệch như tờ giấy. Cô ta không tin, bấm gọi lại lần nữa. Vẫn là câu nói đó, số máy đang bận.
Cô ta chuyển sang nhắn tin cho tôi. Linh Linh Tỉ, chị đang bận à? Cứu Bảo Bảo với, quán cà phê nói thẻ của chị cần mật khẩu.
Mật khẩu là gì vậy chị? Chị xem tin nhắn rồi trả lời Bảo Bảo nhé, mọi người đang đợi kìa. Một lúc sau, lại thêm một tin nữa.
Lâm Linh, chị cố ý đúng không? Chị biết rõ Bảo Bảo muốn mời khách, cố ý đặt mật khẩu để chơi Bảo Bảo đúng không? Trong văn phòng, màn hình điện thoại của tôi cứ sáng lên rồi lại tắt.
Tôi không thèm liếc lấy một lần. Không khí trong quán... Cà phê lúc này đã căng như dây đàn, chủ quán nhìn An Kỳ, giọng vẫn còn khách khí nhưng đã có chút thúc giục, chị ơi, chị tính thanh toán thế nào ạ, khách phía sau đợi lâu lắm rồi.
An Kỳ quay đầu lại, sau lưng đã xếp thành một hàng dài, ai cũng nhìn cô ta, mặt cô ta đỏ bừng, môi run run, không nói được một câu cho ra hồn, bảo bảo, để bảo bảo hỏi bạn đã, chắc giờ bạn ấy đang bận. Cô ta không thể nói rằng mình không biết mật khẩu, cũng không thể nói mình không có tiền. Cô ta không thể bỏ món cà phê này được.
Nếu không phải khách quen của công ty trong cùng tòa nhà, quán cà phê đã thu tiền trước rồi mới làm. Bây giờ không trả được tiền, không biết phải thu dọn thế nào. Cái lời khoe khoang trước mặt cả công ty cũng sẽ trở thành trò cười.
Nhưng nếu trả tiền thật, 5.480 tệ, một tháng lương của cô ta chỉ có 5.000, tháng sau còn phải bù vào mấy khoản nợ trước đó. Số tiền này căn bản cô ta không... thể lấy ra được.
Đúng lúc cô ta tiến thoái lưỡng nan, điện thoại reo lên. Là triệu tỷ, chủ quản hành chính gọi tới. An kỳ vụi vàng bắt máy.
Triệu tỷ, giọng An kỳ run dẩy. An kỳ, sao vậy? Đi lâu thế rồi, cà phê đâu?
Mọi người đang hỏi kìa. Giọng triệu tỷ vọng ra từ ống nghe. Nước mắt An kỳ lập tức trào ra, cô ta ngại ngào.
Triệu tỷ, linh linh, cô ta đặt mật khẩu cho thẻ. Bảo bảo không dùng được, gọi điện cô ta cũng không nghe. Bảo bảo đang bị kẹt ở quán, hơn 5.000 tệ.
Bảo bảo không trả nổi. Vừa giấc lời, đầu dây bên kia im lặng vài giây. Sau đó, tôi nghe thấy giọng triệu tỷ hét vang khắp văn phòng.
Mọi người đừng đợi nữa, An kỳ nói không mời nổi khách rồi. Cô ta định dùng thẻ của lâm linh để thanh toán, nhưng thẻ của lâm linh có mật khẩu, cô ta không có tiền trả, bây giờ còn đang bị giữ ở quán cà phê. Một câu nói ấy khiến cả văn phòng nghe rõ mồn một.
Ngay sau đó, vi tín của tôi bắt đầu rung lên điên cuồng. Là nhóm trò chuyện hội sung phong trà chiều hơn 100 người. Tôi mở nhóm trò chuyện được lập tạm thời ấy ra, bên trong đã nổ tung.
Người đầu tiên lên tiếng là Vương Ca bên phòng kinh doanh, người đặt loại cà phê đắt nhất. An Kỳ làm trò gì vậy? Đã nói là mời khách mà.
Đùa bọn tôi à? Ngay sau đó là tiểu lệ bên phòng thiết kế. Đúng vậy, tôi đang chờ cà phê của cô đây, vậy mà cô nói không mời nổi.
An Kỳ, cô chẳng phải nói thẻ của bạn cô quẹt thoải mái sao? Sao giờ lại cần mật khẩu rồi? Lại thêm người khác, An Kỳ, cô không có tiền thì đừng có khoác lác chứ, hại tôi mừng hụt.
Trong nhóm trách móc ẩm ý, An Kỳ bị nói tới mức không dám lên tiếng. Mãi lâu sau cô ta mới gửi một tin nhắn thoại, giọng đầy tiếng khóc. Xin lỗi mọi người, Bảo Bảo không biết thẻ của Linh Linh tỉ có mật khẩu.
Hôm nay cô ấy cố tình không nghe điện thoại của Bảo Bảo. Bảo Bảo... Thật sự không cố ý.
Cô ta lại muốn đổ vấy sang tôi. Tôi cười lạnh một tiếng, cuối cùng cũng gửi tin nhắn đầu tiên trong nhóm. An kỳ, tôi nói bao giờ là thẻ của tôi có thể quẹt thoải mái.
Tin nhắn của tôi vừa xuất hiện, cả nhóm im lặng trong giây lát. An kỳ chắc không ngờ tôi sẽ trực tiếp đối chất với cô ta ngay trong nhóm, nửa ngày không thấy trả lời. Tôi tiếp tục gõ.
Tôi chỉ nhớ, lúc tôi ra hạn thẻ, cô hỏi tôi có phải báo số điện thoại là dùng được không? Tôi nói đúng. Xin hỏi từ đầu tới cuối, tôi có nói câu nào kiểu thẻ của tôi cô cứ lấy mà dùng không?
Lúc cô cầm số đi thống kê, tôi đã từ chối rõ ràng, nói tôi không uống. Vậy mà cô lại nói với mọi người trong nhóm thế nào? Thẻ của bạn cô quẹt thoải mái.
An kỳ, đây là mời khách hay là ăn trộm? Câu cuối cùng của tôi như một nhát búa nện thẳng vào mặt an kỳ. Cả nhóm lập tức bùng nổ.
Trời ơi, hóa ra là định trộm thẻ của Lâm Linh để quẹt à. Tôi đã bảo mà, một đứa nhân viên mới làm gì có tiền mời cả công ty, hóa ra là tay không bắt giặc. Ghê tẩm thật đấy, vừa nãy còn vì hơn hai chục tệ mà cãi nhau với tiểu trương phòng tay vụ, hôm nay lại định trộm mấy nghìn tệ của người khác.
An Kỳ, cô giỏi thật, coi cả công ty là đồ ngốc, coi Lâm Linh là con mùi à. An Kỳ cuối cùng không nhịn được nữa, cô ta trực tiếp nhắc tên tôi trong nhóm. Lâm Linh, cô đừng có nói bậy, bảo bảo trộm thẻ của cô bao giờ.
Bảo bảo chỉ là bây giờ chưa xoay kịp tiền, muốn mượn dùng một chút, lát nữa trả lại là được. Đều là đồng nghiệp cả, cô cần gì phải nói khó nghe như vậy. Cô chính là cô ý, cô ý đặt mật khẩu, cô ý không nghe điện thoại của bảo bảo.
Cô muốn bảo bảo mất mặt. Tôi nhìn mấy dòng cô ta gửi, thấy nực cười vô cùng. Tôi còn chưa kịp trả lời thì triệu tỷ đã lên tiếng trước.
Bình thường triệu tỷ là người dĩ hòa vi quý, nhưng lần này rõ ràng cũng bị cách làm của An Kỳ khiến... buồn nôn. An kỳ, mượn tiền không phải mượn kiểu đó.
Cô không được sự đồng ý của người ta mà đã định quẹt mấy nghìn tệ. Cái đó không gọi là mượn. Cái đó gọi là cướp.
Bây giờ quán cà phê thì sao? Người ta hơn 100 ly đã làm giờ rồi. Cô không trả tiền.
Người ta sẽ báo cảnh sát đấy. Báo cảnh sát. An kỳ hoảng hẳn.
Đừng, đừng báo cảnh sát. Chịu tỷ. Chị giúp bảo bảo với.
Tôi giúp cô kiểu gì? Số tiền này là do cô tiêu. Đương nhiên cô phải tự trả.
Nhưng bảo bảo không có tiền. Thẻ tín dụng đã quá hạn mức từ lâu rồi. Một tháng lương của bảo bảo chỉ có 5.000.
Làm sao trả nổi? An kỳ lại bắt đầu khóc. Nhưng lần này không ai thương hại cô ta.
Một kẻ muốn lấy tiền của người khác để tô vẽ thể diện cho mình. Thất bại rồi thì khóc lóc kể khổ. Không đáng nhận được bất kỳ sự đồng cảm nào.
Không còn ai để ý tới màn kịch trong nhóm nữa. Chỉ còn vài người vẫn bực tức. Giải rác mắng An kỳ và...
Câu, tôi thu dọn đồ đạc, chuẩn bị tan làm. Vừa xuống tới tầng dưới công ty, tôi đã thấy An Kỳ vẫn còn đứng trong quán cà phê. Mắt cô ta xương đỏ, lớp trang điểm nhòe nhòe, trông nhét nhát vô cùng.
Chủ quán đi theo phía sau, trên tay cầm một tờ hóa đơn giải. An Kỳ tiểu thư, hôm nay tổng tiêu dùng là 5.480 tệ, chúng tôi đã thương lượng với chị, miễn cho chị 180 tệ tiền lẻ. Chị cần thanh toán 5.500 tệ, thẻ tiến dụng của chị không đủ hạn mức, cà phê chúng tôi cũng đã đóng gói xong hết rồi.
Số tiền này nếu chị không trả, chúng tôi chắc chắn không thể để chị đi được. Chủ quán chỉ tay về phía đống túi cà phê chất cao như núi. An Kỳ thậm chí còn không thèm nhìn đống cà phê ấy lấy một lần.
Cô ta đột ngột quay phát đầu lại, chừng chừng nhìn tôi, trong ánh mắt ấy đầy vẻ oán hận. Lâm Linh, cô ta hét lên, lao về phía tôi. Cô hả dạ rồi chứ, cô vui rồi chứ, cô hại bảo.
Cảo không trả được tiền, hại bảo bảo mất hết mặt mũi. Sao cô lại ác như vậy? Cô ta dơ tay, nhao tới như muốn cào vào mặt tôi.
Chồng tôi vừa hay lái xe tới đón, nhìn thấy cảnh đó liền lao ngay ra khỏi xe, chạy tới chắn trước mặt tôi. Anh cao hơn mét tám, tập phòng tập quanh năm nên đứng đó thôi cũng đủ tạo áp lực lớn. Anh quát một câu, cô làm gì vậy?
An kỳ bị tiếng quát dọa cho trùn lại, nhưng miệng vẫn lầm bầm những lời khó nghe. Cô ta cứ lặp đi lặp lại rằng đều tại tôi, tại tôi hại cô ta, tôi chính là loại đàn bà tâm cơ thâm hiểm. Anh tôi sầm mặt lại, giọng chầm xuống, cô ăn nói cho sạch sẽ một chút.
Tự mình không có thực lực còn bày đặt làm sang, định lén quẹt thẻ của vợ tôi. Không quẹt được thì quay sang tức tối, còn dám chỉ bới người khác. An kỳ vẫn cố cãi, ai lén quẹt chứ, tôi đã nói rồi, tôi sẽ trả lại mà.
Trả lại bằng cái gì? Tôi bước ra từ phía sau lưng châu. Lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt cô ta Ngay cả hai chục mấy tệ tiền trà sữa cô còn tìm cách quyệt Thì dựa vào đâu tôi phải tin cô sẽ trả tôi 5.500 tệ Mặt An Kỳ lập tức đỏ bừng lên Xung quanh lúc này đã có mấy đồng nghiệp vừa tan làm đứng lại xem Ai nấy chỉ trỏ về phía cô ta Chủ quán cà phê cũng nhíu mày Nói rằng người làm ăn phải coi trọng chữ tín Quán chúng tôi đã hết lòng rồi Cà phê đã làm xong Tiền lẻ cũng đã miễn cho chị Nếu chị còn không thanh toán Chúng tôi đành phải báo cảnh sát xử lý thôi Vừa nghe tới hai chữ báo cảnh sát Khi thế của An Kỳ lập tức xẹp hẳn Cô ta chừng mắt nhìn tôi một cái đầy cam hận Rồi lại liếc về đống cà phê chất cao như ngọn núi nhỏ Cuối cùng cô ta rậm mạnh chân một cái Thừa lúc mọi người còn đang ngẩn ra Quay người bỏ chạy thẳng Chủ quán nhìn đống cà phê còn lại Ngẩn người một lúc rồi lập tức rút điện thoại ra định gọi 110 Tôi bước tới Nói với chú Chủ quán, xin lỗi anh, tôi đã gây thêm phiền phức cho quán rồi.
Không sao, chị Lâm, chuyện này không liên quan gì tới chị. Chủ quán đáp, tôi nhìn những túi cà phê đã được đóng gói cẩn thận, thở dài một tiếng rồi nói, thôi vậy đi, trong thẻ tôi vẫn còn 5.500 tệ. Số cà phê này cứ dùng thẻ của tôi thanh toán trước, thiếu bao nhiêu tôi bù thêm.
Coi như là tôi mời anh em trong công ty một bữa vậy. Chủ quán khựng lại một giây, sau đó nhìn tôi bằng ánh mắt đầy cảm kích. Chị Lâm, chị thật là người tốt quá.
Cuối cùng, chủ quán kiểm kê lại số cà phê, rồi sai người giúp tôi mang hết lên tầng công ty. Tôi mời nhóm lớn của công ty, gửi một tin nhắn. Số cà phê quán dưới lầu đã làm xong, tôi đem hết lên rồi.
Để ở phòng trà nước, anh em nào tăng ca muốn uống thì tự tới lấy nhé, tôi mời. Còn lại tôi đã cho vào tủ lạnh công ty, để mai vẫn uống được. Trong nhóm lập tức có người trả lời.
Chị Lâm, chị thật là người tốt quá. Lâm hào phóng quá, cảm ơn chị Lâm, yêu chị. So với hạng người không có thực lực còn thích làm màu kia thì chị Lâm mới thật sự là người rộng rãi.
Mọi người dối dít nói lời cảm ơn, tiện thể đem An Kỳ ra mắng cho một trận tơi bời. Ngày hôm sau, An Kỳ không tới công ty. Nhưng trong phòng làm việc, những lời bàn tán về cô ta vẫn chưa dừng lại.
Có người thì thầm, nghe nói hôm qua An Kỳ không trả tiền, thế mà còn bỏ chạy luôn ấy. Người khác kinh ngạc đáp, thật không vậy, mà dày tới mức đó sao? Lại có tiếng tiếp lời, thật đấy, trời ơi, con người này đúng là không biết liêm sỉ là gì.
Tôi nghe những lời bàn tán ấy, trong lòng không hề gợn lên chút sóng nào. Tới buổi chiều, triệu tỷ phụ trách mảng hành chính gọi tôi vào phòng riêng. Chị ấy nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc, nói rằng về chuyện của An Kỳ, công ty đã có quyết định rồi.
Hôm nay con bé đã nộp đơn xin nghỉ việc, tổng giám đốc cũng đã phê duyệt. Tôi không hề bất ngờ. Thế ra chuyện lớn như vậy, đương nhiên cô ta không thể nào ở lại công ty được nữa.
Nhưng trước khi nộp đơn, con bé có đưa ra một yêu cầu với phòng nhân sự. Triệu tỉ nhìn tôi, có vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi. Tôi hỏi, yêu cầu gì ạ?
Nó tô cáo em.