0 lượt xem
1 giờ trước - 2026-09-11 14:19
0:00
0:00
Năm 17 tuổi, tôi từng nghĩ đời này mình sẽ không bao giờ rời xa Cố Chỉ Yến. Năm 27 tuổi, tôi đứng giữa cơn mưa tháng 3 ở Tô Châu, tay ôm bản vẽ kiến trúc ướt nhẹp, váy công sở dính nước mưa lạnh buốt, nhìn người đàn ông mọc blue trắng bước xuống từ chiếc xe cấp cứu. Anh vẫn cao như vậy, vai vẫn thẳng như vậy, gương mặt vẫn đẹp đến mức khiến người ta tức giận.
Chỉ khác là năm đó anh mặc đồng phục xanh trắng, đứng dưới tán cây ngân hạnh sau trường, nghiêng đầu hỏi tôi. Lâm Dĩ Ninh, cậu thích tôi à? Còn bây giờ, anh đeo bảng tên bác sĩ trên ngực.
Trên đó viết rõ ràng 3 chữ. Cố Chỉ Yến, trưởng khoa ngoại tim lồng ngực, bệnh viện số 1 Tô Châu. Tôi nhìn 3 chữ ấy, trong đầu vang lên một tiếng đùng như xét đánh vào wifi nhà hàng xóm.
Tôi đã từng tưởng tượng rất nhiều cảnh gặp lại người yêu cũ. Ví dụ như tôi mặc váy đỏ, đi dày cao gót, tóc xoăn nhẹ, son môi màu đỏ rượu, bức. Qua anh với khí chất nữ chính báo thủ, để anh nhìn tôi đến khâu chấp mắt.