0 lượt xem
48 phút trước - 2026-09-13 23:31
0:00
0:00
Ôn noãn, cô bị sa thải, tôi quyết định trắng xóa ném thẳng xuống bàn phím máy tính của tôi, cạch một tiếng khô khốc. Ngón tay tôi đang gõ bản phân tích chiến lược cho dự án thịnh thiên thì khựng lại giữa trừng, màn hình vẫn sáng, con trỏ vẫn nhấp nháy chờ dòng tiếp theo. Tôi ngước lên, Lưu Diệu Quân đứng chống một tay lên cạnh bàn, cúi thấp xuống đủ để tôi thấy rõ nụ cười nhét mép trên khuôn mặt bóng nhẫy của bà ta.
Chú Mỹ Lệ, thư ký riêng, đứng ngay sau lưng, ôm cặp tài liệu, mắt lít tôi đầy vẻ hả hê, lý do tái cơ cấu nhân sự, cắt giảm chi phí vận hành. Lưu Diệu Quân nói, giọng đều đều như đọc từ một kịch bản thuộc lòng, phòng chiến lược đang dư thừa nhân lực cấp cao. Mức lương của cô, cố vấn cấp 2, cao hơn mặt bằng chung 30%, ban giám đốc thống nhất ưu tiên cắt giảm vị trí này.
30%, tôi suýt bật cười, 3 dự án lớn nhất năm ngoái của bộ phận, tôi là người đứng mũi triệu xào cả 3. Hợp đồng với tập Đoàn Khải Đức, tôi một mình bay đi bay về Thượng Hải 7 chuyến trong 2 tháng, đem về 48 triệu tệ. Dự án mở rộng thị trường phía Nam, tôi thức trắng 3 đêm liền chỉnh sửa đề xuất, cuối cùng ký được thỏa thuận không trị giá 63 triệu tệ.
Còn hợp đồng thịnh thiên, con cá lớn nhất năm, 2 tỷ tệ, tôi đã... Theo đuổi suốt 6 tháng, vừa chốt xong buổi đàm phán sơ bộ tuần trước. Vậy mà giờ đây, sư thừa nhân lực, cả văn phòng im phang phóc, tiếng gõ bàn phím tắt ngấm từ lúc nào.