0 lượt xem
8 ngày trước - 2026-09-01 17:22
0:00
0:00
Tiếng bàn tay đập xuống mặt bàn họp vang lên khô khóc, áp phát cả tiếng điều hòa đang dì dì trên Trần. Trần Uyển Linh, cô bị đình chỉ công tác ngay từ thời điểm này. Tôi vừa kéo ghế ngồi xuống, đầu gối còn chưa chạm hết đệm thì giọng sở Tuấn Kiệt đã phả thẳng vào mặt.
Tổng giám đốc ngồi ở đầu bàn dài, cà vạt màu xám cho thắt chặt dưới cằm, 10 ngón tay đan vào nhau đặt trên bàn như thể hắn đã chờ sẵn tôi từ trước khi cánh cửa phòng họp tầng 23 mở ra. Tôi không đứng dậy ngay, ngón tay trái vẫn đặt trên mép ghế, nơi lớp da bọc vừa mới hấp hơi ấm từ lòng bàn tay tôi.
Cả phòng họp yên ắng, mùi cà phê từ cốc giấy của ai đó còn động lại trong không khí, hơi nước mỏng bay lên trước cửa sổ phản chiếu nắng sớm của Đại Liên. Có lý do cụ thể chứ hạ? Tôi hỏi, giọng đều đều, mắt nhìn thẳng vào hắn.
Hứa Tô Linh ngồi ở vị trí phó phòng, ngay bên phải tôi, từ nãy đến giờ vẫn cuối đầu nhìn tập tài liệu trước mặt. Nhưng tôi thấy rõ vai cô ta hơi so lên, khóe miệng nhét một nét rất nhanh rồi biến mất. Cô ta không nhìn tôi, nhưng người ngồi sát như tôi nhận ra được cái cách cô ta điều trị.
Hình tư thế, như một kẻ vừa đặt xong quân cờ và đang chờ đối phương ngục xuống. Sở Tuấn Kiệt đẩy một tờ giấy trắng về phía giữa bàn, không đưa tận tay tôi. Đầu giấy in biểu tượng của tập đoàn Sakura, bên dưới có mấy dòng chữ tiếng chung dày đặc, cuối trang là chữ ký và con dấu đỏ.
Đối tác Nhật vừa gửi thư xác nhận hủy hợp đồng trị giá 6.350 vả tệ. Lý do, phía chúng ta cung cấp báo giá có trên lệch không minh bạch, phòng kinh doanh do cô phụ trách, đơn này do chính cô ký duyệt. Hắn ngắt ra một nhịp, ngón trỏ gõ nhẹ xuống mặt bàn ba cái.
Ban lãnh đạo xét mức độ thiệt hại, tạm thời đình chỉ cô để công ty điều tra, thẻ ra vào phải bàn giao cho nhân sự trước 11 giờ trưa nay. Tôi cầm tờ thư lên, đọc lướt qua từng dòng, mắt dừng lại ở cụm hoa hồng trên lệch mỗi đơn 963 tệ.
Con số đó quá quen. Nó là số lẻ trong bảng kê do hứa tố linh lập tháng trước, đáng lẽ chỉ nằm trong hồ sơ nội bộ, giờ lại xuất hiện trong thư phản nàng của đối tác. Một con số lỗi kế toán, được gửi ra ngoài như một cái bẫy đã sắp sẵn.
Tôi ngởng đầu, nhìn hứa tố linh. Phó phòng hứa có biết chuyện này không? Cô ta lúc này mới nhức mặt lên, mắt chạm mắt tôi chưa đầy một giây rồi cụp xuống. Giọng mềm mại, đúng kiểu người đang cố tỏ ra lo lắng.
Chị Linh, em cũng mới nhận được thư sáng nay. Em định họp xong sẽ báo riêng với chị. Báo riêng trong khi thư đã được in ra và để sẵn trên bàn họp. Cô ta không trả lời, chỉ cuối đầu thấp hơn.
Nhưng tôi không bỏ lỡ khoảnh khắc ngón tay cô ta miết nhẹ lên gáy tài liệu, một nét căng thẳng giả vờ đủ khéo để người ngoài nhìn vào thấy cô ta là nạn nhân của tình huống, còn tôi là kẻ gây chuyện.
Sở Tấn Kiệt đứng dậy, ghế ra kêu lên một tiếng ngắn. Hắn chỉnh lại cổ tay áo sơ mi, giọng từng chữ nhà ra chậm rãi, dứt khoát như đang đọc quyết định của tòa.
Trần Uyển Linh, đây là quyết định của ban giám đốc. Cô không cần phản biện gì thêm. Bàn giao toàn bộ hồ sơ khách hàng cho phó phòng hứa trước khi rời khỏi tòa nhà.
Tôi ngồi yên một nhịp. Bên ngoài cửa kính tầng 23, sương sớm vẫn còn vướng trên những tòa nhà kính phía xa. Nắng hát qua rèm, vệt sáng trắng đổ xuống mặt bàn, ngay trên tờ thứ. Tôi đang cầm.
Tôi gấp tờ giấy lại, đặt nó xuống vị trí cũ. Rồi tôi nhặt chiếc ổ nhớ màu đen đang nằm cạnh tập hồ sơ của tôi. Nó nhỏ bằng ngón tay cái, thân nhựa mờ, một vết sức nhỏ ở góc trái, dung lượng 64GB khác chìm trên nắp kim loại.
Bên trong nó là toàn bộ dữ liệu 527 công ty khách hàng, kèm bao giá và lịch sử giao dịch phòng kinh doanh suốt 58 tháng tôi làm việc tại Liên Thành. Tôi đứng lên, đẩy ghế về phía sau.
Được, trước khi đi, tôi gửi cho mọi người một thứ. Sở Tuấn Kiệt hơi nghiêng đầu, mắt hắn nheo lại. Cô còn muốn gửi gì? Tôi không trả lời. Điện thoại đã nằm trong tay tôi từ lúc nào, ngoan cái chạm vào ứng dụng nhắn tin.
Tôi mở nhóm trung phòng kinh doanh, nơi có mặt toàn bộ nhân viên và ban giám đốc, rồi chọn hai tập tin. Một bản ghi âm, một chùng ảnh chụp màn hình tin nhắn vi tín. Nhấn gửi.
Màn hình hiện dòng trạng thái đã gửi ngay khi Sở Tuấn Kiệt bước một bước về phía tôi. Cùng lúc, điện thoại của hứa tố Linh rung lên, rồi điện thoại của hắn cũng rung.
Tiếng thông báo nối tiếp nhau, mỗi tiếng rung như một nhát. bắt xé mảng yên lặng của phòng họp. Hứa Tố Linh cầm điện thoại lên, mặt cô ta trắng bệch trong chưa đầy 2 giây, ngón tay bấu chặt vào viền máy, môi hé ra rồi miếm lại, hơi thở đứt quãng ở giữa câu.
Chị, chị lấy đâu ra cái này? Cô nhận ra giọng của mình chứ? Bản ghi âm phát ra từ loa điện thoại tôi, âm lượng đủ để cả phòng nghe rõ.
Giọng hứa Tố Linh, mềm mại, đang gọi cho phía đối tác. Bên tôi đã điều chỉnh bảng cây hoa hồng rồi, anh chỉ cần gửi thư phản nàn về công ty là được. Sau khi Trần Uyển Linh bị đình chỉ, tôi sẽ xử lý phần còn lại.
Kèm theo đó là ảnh chụp tin nhắn vi tín giữa cô ta và Sở Tuấn Kiệt. Tin cuối cùng là của hắn, sáng mai họp giao ban, anh sẽ công bố, em chuẩn bị sẵn thư phản nàn.
Cả phòng họp nổ tung.
...