0 lượt xem
8 ngày trước - 2026-09-01 17:22
0:00
0:00
Ngày là từ một số tôi không lưu. Tôi bắt máy. Trần Uyển Linh phải không?
Giọng nam trầm, hơi khàn, như thể vừa hút thuốc xong. Đúng là tôi. Ai vậy?
Tôi là Hoác Nhã Trúc, đại diện phía tập đoàn Sakura. Tôi dừng bước. Cái tên này tôi đã nghe quá nhiều lần trong các cuộc họp giao ban.
Đối tác Nhật Bản, hợp đồng lớn nhất của Liên Thành, giá trị 6.350 vạn tệ. Người phụ nữ từng ký biên bản hủy hợp đồng vì báo giá trên lệch không minh bạch. Chị gọi cho tôi có việc gì?
Tôi muốn gặp riêng cô, về bản báo cáo cô gửi cho Chủ tịch Nghiêm. Tôi xiết nhẹ chiếc túi giấy trong tay, chiếc bánh trung thu vẫn còn ấm bên trong. Được, chị chọn địa điểm.
Quán trà tam lý trên đường Tây Nhị, chiều nay 4 giờ. Tôi đáp gọi. Tôi sẽ tới.
Cúp máy xong, tôi đứng lại một lúc, nhìn dòng xe cộ lướt qua, Hoác Nhã Trúc chủ động tìm tới. Điều đó có nghĩa là phía đối tác Nhật đã nghe được gì đó. Có thể là từ phía Chủ tịch, cũng có thể là từ những lời bàn tán bắt đầu lan ra từ tầng 23.
Tôi hít một hơi sâu, rồi thả. Ước tiếp, buổi chiều hôm nay còn rất dài. Một cuộc gặp với người từng ký biên bản hủy hợp đồng, người từng bị sở tuấn kiệt dùng như một quân bài để đẩy tôi ra khỏi công ty.
Nếu bà ta tìm tôi, chứng tỏ bà ta cũng đã nhận ra mình bị lợi dụng. Tôi bước qua một ngã tư, bóng đổ xuống mặt đường ngả dài về phía trước. Trong túi áo, chiếc ổ nhớ vẫn nằm yên, lớp vỏ kim loại lạnh dần theo từng bước chân.
Tôi không chạm vào nó nữa, nhưng tôi biết nó vẫn ở đó, như một nhân chứng câm lặng, sẵn sàng lên tiếng bất cứ lúc nào tôi cần. Còn bây giờ, tôi cần gặp Hoác Nhã Trúc trước khi sở tuấn kiệt kịp biện ra thêm một câu chuyện khác. Điện thoại lại rung, tin nhắn từ Tiêu Duyên Nhi.
Chị Linh, em nghe nói Tổng Giám đốc vừa gọi cho phòng nhân sự. Anh ta bảo chuẩn bị hồ sơ khởi kiện chị. Có vẻ anh ta không nói đùa.
Tôi trả lời. Kệ anh ta, càng khởi kiện, càng có thêm người soi hồ sơ. Gửi xong, tôi bước nhanh về phía trạm xe buýt.
Trong đầu tôi đã vạch sẵn những gì cần nói với Hoác Nhã Trúc. Không cần phô trương, không cần rằn mặt. Chỉ cần bà ta nhìn thấy bà ta.
Sao kê thật, so với bản báo giám mà Sở Tuấn Kiệt từng gửi cho phía Nhật, chừng đó là đủ để bà ta hiểu ai đứng sau chuyện hủy hợp đồng. Chiếc xe buýt trở tới, cửa mở với tiếng hơi nén phát ra nhẹ nhàng. Tôi bước lên, quẹt thẻ, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Qua lớp kính, tòa nhà liên thành thấp thoáng phía xa, cao vút giữa những khối bê tông xám. Tầng 23 vẫn sáng đèn. Tôi nhìn lên đó một cái, rồi quay mặt đi, nhìn thẳng con đường phía trước.
Cuộc họp sáng nay chỉ mới là khởi đầu. Tôi không về nhà ngay. Tôi xuống xe buýt ở trạm nhân dân quảng trường, tìm một tiệm trà nhỏ nằm khuất sau dãy ngân hàng, nơi tôi từng ngồi chờ khách 4 năm về trước.
Tiệm vẫn còn, bà chủ vẫn nhận ra tôi, rót cho tôi một ấm thích quan âm mà không cần hỏi. Tôi ngồi xuống góc trong cùng, mở điện thoại, xem lại bức ảnh chụp màn hình của gọi nhỡ từ Hoác Nhã Trúc. Số máy lạ, đầu số Thượng Hải.
Bà ta không nhắn tin, chỉ gọi 2 lần cách nhau 4 phút. Người như bà ta không gọi 2 lần nếu chưa cần gấp. Tôi gọi lại.
Chuông gieo đúng 2 tiếng, đầu dây bên kia bắt máy. Giọng nữ trung niên, bình thản, nói tiếng trung chuẩn nhưng có âm sắc hơi đặc của người vùng quan đông. Trần Tiểu Thư, cảm ơn cô đã gọi lại.
Hoác Tổng gọi hai lần, tôi không dám để lâu. Cô đang ở đâu? Khu Trung Sơn.
Tốt, tôi đang ở tòa nhà Thế Kỷ, đường Nhân dân. Từ chỗ cô qua đó 15 phút đi bộ, tôi có 40 phút trước khi bay về Thượng Hải. Tôi qua ngay.
Tôi cúp máy, để tơ 60 tệ lên bàn, không chờ trả lại tiền thừa. Ra khỏi tiệm, tôi dảo bước về hướng tòa nhà Thế Kỷ. Gió biển từ phía cảng đã liên thổi ngược lên, mang theo mùi muối và hơi lạnh cuối thu.
Tôi cài khóa áo khoác ngoài, tay vẫn giữ túi áo trong. 12 phút sau, tôi đứng trước sảnh tòa nhà Thế Kỷ. Hoác Nhã Trúc đã cho người xuống đón.
Một thanh niên mặc áo vét đen dẫn tôi lên tầng 16, vào một phòng trà riêng, rồi khép cửa đứng ngoài. Hoác Nhã Trúc ngồi bên bàn trà gỗ tử đàn. Bà ta mặc một chiếc sườn sám màu sám cho theo chỉ bạc, tóc búi thấp, cổ tay đeo một chiếc vòng ngọc màu xanh lý tưởng.
Bà ta không cười, cũng không tỏ ra căng thẳng. Chỉ nhìn tôi từ đầu đến chân Rồi rót trà Ngồi đi Tôi ngồi xuống đối diện Khoảng cách giữa hai chúng tôi chỉ bằng một cánh tay Trên bàn Ngoài ấm trà Còn có một chiếc máy tính bảng đặt úp màn hình Tôi không có nhiều thời gian Bà ta mở lời Nên tôi nói thẳng Sở Tuấn Kiệt đã gửi cho tôi bốn thư điện tử trong ba ngày qua Nội dung đều là đề nghị tập đoàn Sakura ký biên bản xác nhận lỗi báo giá thuộc về phía liên thành Để phía Nhật có căn cứ phạt hợp đồng Bà đã ký chưa Chưa Vì sao Bà ta đặt tách trà xuống Ngoan cái miết nhẹ vành xứ Vì tôi nhận được một bản báo cáo khác Dài 8 trang Gửi từ địa chỉ thư điện tử lạ Không ký tên Nhưng trong đó có số liệu khớp từng đồng với bảng báo giá mà Liên Thành từng gửi cho chúng tôi vào tháng trước Cô biết bản báo cáo đó chứ Biết Tôi gửi Bà ta im lặng 2 giây Sau đó cầm máy tính bảng lên Mở một tập tin Xoay màn hình về phía tôi Đây là bảng so sánh Cột bên trái là báo giá chính thức Cột bên phải là báo giá nội bộ cô gửi kèm Trên lệch chính 563 tệ mỗi đơn hàng, tổng cộng hơn 600 vạn tệ trên toàn bộ hợp đồng, số tiền này không hề được hạch toán vào chi phí. Tôi không nhìn máy tính bảng, tôi nhìn vào mắt bà ta.
Bà gọi tôi tới để nói điều tôi đã biết. Không, tôi gọi cô tới để hỏi một câu, bà ta nghiêng người về phía trước, giọng hạ thấp, số tiền trên lệch này có phải dùng để chia cho sở tuấn kiệt không? Chia cho sở tuấn kiệt và hứa tố linh, tỷ lệ 73, tôi có sao kề.
Bà ta ngồi thẳng lại, gật nhẹ, không hỏi sao kề ở đâu, không đòi xem. Người như bà ta chỉ cần nghe giọng người trả lời để quyết định tin hay không. Nếu cô đồng ý cung cấp toàn bộ chứng từ gốc, tập đoàn Sakura sẽ dừng ngay thủ tục phạt vi phạm.
Chúng tôi cũng sẽ nối lại đàm phán hợp đồng 6.350 vạn tệ với liên thành. Nhưng với điều kiện người đại diện ký kết là cô, không phải sở tuấn kiệt. Tôi hiểu, vậy chúng ta có thể làm việc được.
Bà ta đứng dậy, cài khuy áo khoác ngoài. Tôi sẽ liên lạc lại với cô sau khi có kết luận chính thức từ phía kiểm toán. Hoác Tổng.
Bà ta dừng lại. Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn Quay đầu nhìn tôi. Sở Tấn Kiệt sắp khởi kiện tôi vì tội chiếm đoạt tài sản công ty.
Nếu bà muốn chứng từ gốc, tôi cần bà ra một văn bản xác nhận phía Nhật chưa hề ký biên bản lỗi báo giá. Văn bản đó gửi thẳng cho chủ tịch nghiêm kỳ sâm. Bà ta nhìn tôi chằm chằm một lúc, rồi khẽ nhách khóe môi, nụ cười rất nhanh.
Được, trước tối nay, văn bản sẽ nằm trên bàn chủ tịch nghiêm. Bà ta rời đi, cánh cửa khép lại. Tôi ngồi thêm 3 phút, uống nốt ngụm trà đã nguội, rồi ra ngoài.
Buổi tối hôm đó, tôi về nhà trọ ở khu trung sơn, khóa cửa, kéo rèm. Tôi mở máy tính, kiểm tra lại toàn bộ thư mục trong ổ nhớ một lần nữa. Ba lớp bảo vệ.
Lớp ngoài là dữ liệu khách hàng thông thường, ai cũng mở được. Lớp giữa là bảng giao dịch và sao kê, cần mật khẩu. Lớp trong cùng là bản ghi âm và đoạn tin nhắn vi tín, cần một đoạn mã xác thực 2 chiều mà tôi cài từ 3 tháng trước.
Tôi rút ổ nhớ ra khỏi khay cắm, đặt nó xuống bàn, nhìn nó nằm yên dưới ánh đèn. Lớp vỏ kim loại phản chiếu một vệt sáng trắng mờ. Sáng hôm sau, tôi mặc bộ áo vẹn.
Màu đen tuyền, buộc tóc thấp, đeo thẻ nhân viên Liên Thành vào túi áo ngoài. Tôi không còn là nhân viên công ty, nhưng chiếc thẻ vẫn chưa bị thu hồi. Điều đó nói lên nhiều thứ.
9h03, điện thoại rung. Tiêu Duyên Nhi gọi. Chị Linh, Tổng Giám đốc vừa gửi thông báo trợ tập họp khẩn cấp lúc 10h.
Toàn bộ trưởng bộ phận, phòng nhân sự, phòng tài chính và đại diện phía Nhật đều có mặt. Đại diện phía Nhật nào? Em không rõ, nhưng nghe nói là người từ tập đoàn Sakura.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, cầm túi sách. Chị tới. Chị, sở Tuấn Kiệt không mời chị đâu.
Anh ta tuyên bố sẽ công bố bằng chứng chị ăn cắp dữ liệu trước toàn thể công ty. Vậy thì chị càng phải tới. Tôi cúp máy, mở tủ lấy ra một chiếc thẻ nhớ nhỏ bằng móng tay, màu đen, dung lượng 64.
Tôi bỏ nó vào ngăn trong túi áo, cạnh chiếc ổ nhớ. Hai vật thể, hai chức năng khác nhau. Một cái để dữ liệu, một cái để ghi hình.
Tôi ra khỏi nhà trọ, bắt xe về phía tòa nhà Liên Thành. Mười giờ kém mười, tôi bước vào sảnh. Bảo vệ nhìn tôi, đi.
Chặn lại, nhưng tôi không dừng bước. Tôi đi thẳng về phía thang máy, ấn nút lên tầng 23. Một nhân viên phòng nhân sự đứng gần đó thấy tôi, mặt biến sắc, rút điện thoại ra bấm gì đó.
Tôi không nhìn lần thứ hai. Cửa thang máy mở ở tầng 23. Tôi bước ra.
Hành lang vắng lặng, nhưng phía cuối rãi, cửa phòng họp lớn đang mở, bên trong đã đông người. Tôi đi tới, dừng lại ở ngưỡng cửa. Trong phòng họp, Sở Tuấn Kiệt đứng ở đầu bàn, mặc áo vét xám đậm, tay cầm một chiếc ổ nhớ màu bạc, dơ lên cho mọi người nhìn.
Hứa Tố Linh đứng cạnh, tay ôm một tập hồ sơ. Các trưởng bộ phận ngồi hai bên, phòng tài chính có kỳ trạm nhiên, phòng nhân sự có ôn dận hào. Phía cuối bàn là một người phụ nữ Nhật Bản mặc áo vét xanh than, tôi đoán là đại diện mới của tập đoàn Sakura.
Sở Tuấn Kiệt đang nói, giọng vang lên đầy phẫn nộ. Đây là chiếc ổ nhớ được tìm thấy trong túi áo của Trần Uyển Linh trong cuộc gặp sáng nay. Bên trong chứa toàn bộ dữ liệu 527 khách hàng của công ty, sao chép trái phép.
Đây là bằng chứng không thể trối cãi. Tôi bước vào. Mọi người quay ra.
Sở Tuấn Kiệt dừng lại, tay vẫn rơi chiếc ổ nhớ, hứa Tô Linh há miệng, mặt trắng bệch. Tôi đi chậm về phía bàn họp, gót giày nện đều lên sàn gỗ. Sở Tổng nói vừa tìm thấy chiếc ổ nhớ trong túi áo tôi sáng nay.
Tôi có mặt ở đây, trước mặt mọi người. Vậy mời anh nói rõ, anh tìm thấy nó ở túi nào, vào lúc nào. Sở Tuấn Kiệt hạ tay xuống, nhìn tôi với vẻ mặt đã kiểm soát lại.
Tôi không cần trả lời cô, cô đã bị đình chỉ, cô không có quyền vào đây. Anh trự tập cuộc họp để buộc tội tôi ăn cắp dữ liệu trước mặt các trưởng bộ phận và đại diện đối tác, mà anh không cho tôi vào để đối chất. Cô có thể nói chuyện với luật sư.
Tôi sẽ nói chuyện với mọi người ở đây. Tôi dừng lại cách bàn họp một mét, nhìn thẳng vào chiếc ổ nhớ trong tay hắn. Anh bảo chiếc ổ nhớ đó chứa dữ liệu 527 khách hàng.
Vậy mời anh cắm nó vào máy tính, mở lên, chứa lên màn hình lớn cho mọi người xem. Sở Tuấn Kiệt xiết chặt chiếc ổ nhớ, quay hàm bạnh ra. Không cần, phòng kỹ thuật đã xác minh.
Phòng kỹ thuật nào, người nào xác minh. Biên bản xác minh đâu Hắn không trả lời ngay Hứa Tố Linh bước lên nửa bước, giọng thay thế Trần Uyển Linh, cô đừng vòng vo Cô bị bắt quả tang mang ổ nhớ giả đi hòng đánh cháo dữ liệu thật Cô còn dám đến đây vênh mặt Tôi quay sang nhìn Hứa Tố Linh Rồi nhìn lại Sở Tuấn Kiệt Vậy mở nó lên Nếu bên trong đúng là dữ liệu 527 khách hàng Tôi sẽ tự nộp mình cho công an Nhưng nếu không phải, thì phiên họp này là gì Kỳ trạm nhiên, trưởng phòng tài chính Ngồi gần đó, đặt tách trà xuống, lên tiếng Tôi nghĩ mở lên xem là hợp lý Ôn dận hào, trưởng phòng nhân sự, gật nhẹ Để tránh hiểu lầm, nên mở Sở Tuấn Kiệt nhìn hai người họ Rồi nhìn tôi, hắn bước về phía máy tính Ở đầu bàn, cắm chiếc ổ nhớ vào Bật màn hình lớn Được, mọi người sẽ thấy rõ Màn hình lớn sáng lên, hệ thống nhận ổ nhớ Mở thư mục, bên trong chỉ có một tập tin duy nhất Tên dữ liệu khách hàng, hắn mở nó lên Màn hình hiện ra một bảng trắng trơn Không một dòng dữ liệu Chỉ có một dòng chữ đen nhỏ, nằm ngay giữa màn hình. Ổ nhớ trống.
Cả phòng im lặng. Sở Tuấn Kiệt đứng xững. Hứa Tố Linh há miệng, tay run run chỉ vào màn hình.
Không thể nào, bọn tao đã. Chị ta kịp dừng lại, nhưng nửa câu đã thốt ra, văng vẳng giữa phòng họp. Tôi nhìn chị ta, giọng đều đều.
Bọn chị đã làm gì? Đã cài nó vào túi tôi lúc nào? Sáng nay, trước cuộc họp này, ngay dưới sảnh tòa nhà, khi chị giả vờ vấp ngã để áp sát tôi từ phía sau, đúng không?
Hứa Tố Linh tái mặt, lùi lại một bước, chân va vào chân ghế. Tôi rút từ túi áo trong ra chiếc thẻ nhớ đen, dơ lên trước mặt mọi người. Chiếc thẻ nhớ này chứa một đoạn ghi hình từ máy quay ở sảnh tầng 1, góc quay hướng thẳng vào cửa thang máy.
Tôi đã yêu cầu bộ phận an ninh trích xuất từ sáng nay, ngay sau khi chị Hứa Tố Linh vô tình va vào tôi. Đoạn ghi hình cho thấy chị ta luồn một vật màu bạc vào túi áo khoác của tôi trong vòng chưa đầy 3 giây. Tôi bước về phía máy tính, cắm thẻ nhớ vào khai đọc.
Thao tác mở tập tin chưa tới 10 giây. Màn hình lớn chuyển sang đoạn ghi hình đen trắng, rõ từng chuẩn. Động.
Hứa Tô Linh đi sát sau tôi, tay phải cầm một chiếc ổ nhớ nhỏ, nhanh chóng nhét vào túi áo khoác ngoài của tôi rồi bước ra. Cả phòng họp ổ lên. Tôi không dừng lại.
Tôi mở tiếp một tập tin khác trong thẻ nhớ. Đó là bản quét một văn bản ngắn, có con dấu đỏ của tập đoàn mẹ, chữ ký điện tử của Chủ tịch Nghiêm Kỳ Sâm và dòng đầu đề. Ủy quyền điều tra nội bộ.
Tôi phóng to văn bản lên. Mọi người đọc được từng dòng. Tôi, Nghiêm Kỳ Sâm, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tập đoàn, theo đề nghị của Hội đồng Quản trị ngày 15 tháng 3, ủy quyền cho bà Trần Uyển Linh, trưởng phòng kinh doanh công ty trách nhiệm hữu hạn thương mại xuất nhập khẩu Liên Thành, tiến hành điều tra nội bộ về các nghi vấn gian lận tài chính phát sinh từ quý 4 năm ngoái, thời hạn ủy quyền, 3 tháng, kể từ ngày ký.
Tôi dừng lại, để mọi người đọc xong, rồi tắt tập tin, rút thẻ nhớ ra, cất vào túi áo. Tôi nhìn Sở Tuấn Kiệt. Sở Tổng, anh vừa trình ra một ổ nhớ giả để buộc tội tôi ăn cắp dữ liệu.
Trong khi đó, tôi là người được Chủ tịch ủy quyền điều tra nội bộ về gian lận tài chính từ 3 tháng trước. Anh định khởi kiện tôi vì tội gì, tội điều tra đúng chức năng. Sở Tuấn Kiệt đứng như trời trồng giữa phòng họp, tay hắn vẫn cầm chiếc ổ nhớ giả, ngón tay xiết chặt đến mức tráng bệch.
Hắn nhìn tôi, rồi nhìn màn hình lớn đã tắt, rồi nhìn các trưởng bộ phận. Kỳ Trạm Nhiên đứng dậy, xô ghế ra phía sau, giọng lạnh tanh. Sở Tổng, tôi đề nghị anh giải thích rõ về chiếc ổ nhớ giả vừa rồi, và cả về văn bản ủy quyền của Chủ tịch.
Ôn Dận Hào cũng đứng lên, tay cầm tập hồ sơ. Tôi nhìn sang đại diện tập đoàn Sakura, người phụ nữ Nhật Bản vẫn ngồi yên, tay đặt trên bàn, quan sát mọi thứ. Bà ta khẽ gật đầu với tôi, rồi lên tiếng, tiếng trung rõ ràng từng chữ.
Tập đoàn Sakura chưa từng ký biên bản quy lỗi báo giá cho lên thành. Chúng tôi đến đây hôm nay để xác nhận lại điều đó. Sở Tuấn Kiệt bước lùi về phía cửa, tay run lên nhì khắp phòng.
Tôi bước vào hội trường tầng 23 đúng 7 giờ 58 phút, cửa kính lớn. Ống lại phía sau lưng, tiếng chốt vang lên khẽ khẳng nhưng đủ để vài người ở hàng ghế cuối quay lại nhìn. Hội trường hôm nay không còn là phòng họp giao ban thường lệ.
Người ta kê thêm ba dãy ghế xếp ở hai bên lối đi, đủ chỗ cho toàn bộ nhân viên văn phòng và chi nhánh nội thành. Trên bục chính, dãy bàn dành cho hội đồng quản trị trải khăn xanh đậm, mỗi vị trí đặt sẵn một bộ tài liệu đóng bìa cứng. Phía cuối bục, một màn hình lớn đang chiếu biểu tượng tập đoàn mẹ.
Tôi đi dọc lối giữa, không ai chặn. Khoảng trên ghế dài, nhưng tôi không ngồi. Tôi đứng ở hàng đầu, nơi kỳ chạm nhiên và ôn dận hào đã có mặt từ trước.
Kỳ chạm nhiên nghiêng người, nói nhỏ đủ tôi nghe. Chủ tịch nghiêm đã vào phòng chờ, luật sư của tập đoàn đi cùng. Tôi gật đầu, tầm mắt lướt qua bàn hội đồng, nơi bốn ghế đã có người ngồi, còn hai ghế trống, một trong số đó là của sở Tuấn Kiệt.
Hắn vào lúc 8 giờ 2 phút, không đi cửa chính giữa như mọi lần, mà vào từ cửa phụ bên phải. Ước Tố Linh bám sau lưng hắn, mặt trắng bệch, tay ôm một tập hồ sơ mỏng dính. Cả hai đều mặc đồ công sở trình tề, nhưng bước chân của Sở Tuấn Kiệt không còn nhịp điệu đều đặn như trước.
Hắn bước nhanh, hơi không vai, ánh mắt quét qua hội trường rồi cụp xuống rất nhanh. Tiếng xì xào nổi lên từ phía nhân viên, một người ở hàng ghế giữa thị thầm với đồng nghiệp bên cạnh. Tổng giám đốc mà vào cửa phụ à.
Không ai trả lời. Sở Tuấn Kiệt ngồi vào ghế quen thuộc ở dãy bàn chủ tọa. Hắn đặt hai tay lên mặt bàn, các ngón tay rũi thẳng, cố tạo ra vẻ bình tĩnh.
Nhưng tôi thấy rõ cổ tay phải của hắn run nhẹ khi mở nắp chai nước khoáng. Hứa Tố Linh không được ngồi trên bục. Cô ta đứng ở góc trái hội trường, cạnh lối thoát hiểm, như thể đã chuẩn bị sẵn đường lui.
Cô ta không nhìn ai, môi mím chặt, hai tay khoanh trước ngực. Đúng 8 giờ 15, cánh cửa chính mở. Nghiêm kỳ xâm bước vào, theo sau là dãn tử thâm và hai người đàn ông mặc áo vét xám đậm.
Chủ tịch đi lên bục, không bắt tay ai, ngồi vào vị trí trung tâm. Ông ta gật nhẹ với người điều hành hội trường, rồi đẩy mic về phía mặt. Bắt đầu, giọng nghiêm kỳ xâm không lớn, nhưng hội trường lập tức im phang pháp.
Ông ta liếc nhìn Sở Tuấn Kiệt một giây, rồi nói tiếp. Hội đồng quản trị tập đoàn mẹ hôm nay tổ chức phiên điều trần khẩn cấp về các nghi vấn gian lận tài chính tại công ty Liên Thành. Mọi người có mặt tại đây với tư cách nhân chứng, chỉ những người được hỏi mới phát biểu.
Ông ta ngừng một nhịp, đưa mắt về phía dõi tử thâm. Mời kiểm toán độc lập trình bày. Dõi tử thâm đứng dậy, cài lại cúc áo vét, cầm một sấp tài liệu dày khoảng 20 trang bước tới bục phát biểu.
Ông ta không mở máy tính, chỉ đặt tài liệu xuống, rồi nhìn thẳng vào hội trường. Tôi là dõi tử thâm, kiểm toán độc lập được tập đoàn mẹ ủy quyền. Tôi xin trình bày kết luận sau 14 ngày điều tra.
Giọng ông ta khô, đều, không lên xuống. Từng chữ nhả ra chậm rãi, rõ ràng như đọc bản án. Trong giai đoạn từ tháng 3 năm ngoái đến tháng 6 năm nay, Tổng Giám đốc Sở Tuấn Kiệt và Phó phòng Kinh doanh Hứa Tố Linh đã lập khống 17 khoản chi phí tiếp khách, 9 hợp đồng dịch vụ tư vấn không có hoạt động thực tế, và 4 biên bản điều chỉnh báo giá với đối tác Sakura.
Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn Tổng số tiền gian lận được xác định là 963 vạn tệ Tiếng ổ lên từ phía nhân viên Vài người đứng bật dậy rồi ngồi xuống ngay Tôn Nguyệt Nhi đưa tay che miệng Thì thầm với Tiêu Duyên Nhi nhưng tôi không nghe rõ Giãn tử thâm lật trang thứ 3 Tiếp tục Số tiền này được chia theo tỷ lệ 7 phần 3 Sở Tuấn Kiệt nhận 7 phần Hứa Tố Linh nhận 3 phần Toàn bộ giao dịch được thực hiện qua 2 tài khoản cá nhân Tại ngân hàng Bình Hải Chi nhánh Đại Liên Chúng tôi đã đối chiếu sao kê và xác nhận chữ ký Ông ta rút từ tập tài liệu ra một tờ giấy im màu Dơ lên cho cả hội trường nhìn thấy Đây là chữ ký của Sở Tuấn Kiệt trên phiếu chi số 214 Khoản tiếp khách ngày 17 tháng 11 năm ngoái Số tiền ghi là 42 vạn tệ Thực tế Nhà hàng nơi đoàn khách được cho là đã ăn tối Đã đóng cửa từ tháng 9 Sở Tuấn Kiệt đứng phát dậy Ghế của hắn đổ ra phía sau Và vào tường kính phát ra tiếng cạch lớn Tôi phản đối Đây là thông tin sai lệch Nhà hàng có thể đóng cửa Giấy tờ có thể ghi nhầm Dõi tử thâm không quay lại nhìn hắn. Ông ta hạ tờ giấy xuống, lật tiếp một trang khác. Chúng tôi cũng đã xác minh với bốn nhà hàng khác mà ông khai báo.
Không nơi nào có lịch đặt bàn trùng khớp với bảy phiếu chi còn lại. Hơn nữa, máy quay an ninh của tòa nhà cho thấy vào tối ngày 17 tháng 11, xe của Sở Tuấn Kiệt rời công ty lúc 6 giờ 40 phút và đi thẳng về nhà riêng. Ông ta dừng một giây, rồi nói tiếp.
Chúng tôi có đoạn ghi hình. Hội trường im lặng đến mức tiếng điều hòa thổi ra nghe rõ mùn một. Sở Tuấn Kiệt đứng yên, hai tay buông thẳng bên người.
Hắn nhìn xuống bàn, quay hàm bạnh ra, cổ họng nhúc nhích như đang nuốt khàn. Nghiêm kỳ xâm gõ ngón tay xuống bàn, một tiếng, không lớn nhưng sắc. Ngồi xuống.
Sở Tuấn Kiệt từ từ cuối người nhặt ghế lên, ngồi lại. Hai tay hắn đặt lên đùi, xiết chặt thành nắm đấm. Dõi tử thâm tiếp tục phần trình bày.
Ông ta đưa ra từng khoản chi, từng hợp đồng ma, từng chữ ký đối chiếu. Mỗi lần ông ta dơ một tờ tài liệu lên, tiếng xi xào lại nổi lên rồi lặn xuống ngay trong hơi thở nén lại của cả hội trường. Hứa Tô Linh đứng ở góc trái, người dựa hẳn vào tường.
Cô ta không còn khoanh tay nữa, hai tay bấu chặt vào thành cửa thoát hiểm phía sau. Tôi thấy cô ta chấp mắt liên tục, môi dưới bị cắn đến tráng bệch. Khi dõn tử thâm kết thúc, nghiêm kỳ xâm kéo mít lại gần.
Hội đồng quản trị có câu hỏi nào không? Một người đàn ông ngồi ở vị trí thứ ba từ trái sang dơ tay. Ông ta khoảng ngoài 50, tóc hoa dâm cắt ngắn.
Tôi muốn hỏi trực tiếp Sở Tổng, anh có thừa nhận các khoản chi sai lệch này không? Sở Tấn Kiệt ngởng lên, mặt hắn tái xanh nhưng giọng nói vẫn cố giữ nhịp. Tôi không ký tất cả các phiếu chi đó.
Một số chữ ký có thể bị làm giả. Tôi đề nghị giám định bút tích. Dõn tử thâm đứng nguyên tại bục, không cần được mời, nói luôn.
Chúng tôi đã giám định độc lập tại Trung tâm Giám định Tư pháp thành phố. Kết quả xác nhận chữ ký là thật. Báo cao giám định nằm trong phần phụ lục, trang 14.
Sở Tấn Kiệt há miệng, rồi ngậm lại. Hắn nhìn quanh hội trường như tìm một gương mặt nào đó đứng về phía mình. Không ai nhìn lại hắn quá một giây.
Ngay cả những trường... Nóm thân tín từng được hắn cất nhắc cũng cúi gầm xuống bàn. Nghiêm kỳ xâm chờ thêm 10 giây, rồi nói, biểu quyết, người điều hành hội trường bước lên, đọc to thể thức bỏ phiếu.
5 thành viên hội đồng quản trị có mặt, 4 phiếu thuận, 1 phiếu trắng, quyết định miễn nhiệm chức danh tổng giám đốc của Sở Tuấn Kiệt được thông qua ngay tại chỗ. Nghiêm kỳ xâm nhìn thẳng vào Sở Tuấn Kiệt. Anh bị đình chỉ toàn bộ chức vụ tại công ty liên thành, chờ cơ quan điều tra vào cuộc.
Toàn bộ hồ sơ tài chính liên quan sẽ được chuyển sang công an kinh tế thành phố trong ngày hôm nay. Sở Tuấn Kiệt bật dậy lần thứ 2. Lần này, ghế không đổ, hắn túm lấy mép bàn, giọng khàn đặc.
Chủ tịch, tôi đã làm việc cho tập đoàn 8 năm, tôi chưa từng gây thiệt hại. Con số 963 vạn tệ đó là do ghế toán nhập sai, không phải tiền tôi bỏ túi. Kỳ Trạm Nhiên đứng dậy từ hàng ghế đầu, giọng cô ta rất nhỏ, nhưng dành dọt từng chữ.
Phòng tài chính đã có văn bản xác nhận không có sai sót hệ thống nào trong kỳ hạch toán quý 2. Anh có thể yêu cầu đối chiếu. Sở Tuấn Kiệt quay sang nhìn Kỳ Trạm Nhiên, ánh mắt hàn lên.
những tia đỏ, hắn mấp mái môi nhưng chưa kịp nói gì thì nghiêm kỳ xâm đã ra hiệu cho người điều hành. Mời đại diện cơ quan quản lý ngành Người đàn ông mặc áo vét sám đậm ngồi ở hàng ghế khách mời đứng lên. Ông ta đi lên bục, đặt một phong bì có dấu đỏ xuống bàn, rồi nói vào mic.
Tôi là Lưu Tường Vi, thanh tra Sở Công Thương TP Đại Liên. Căn cứ và hồ sơ vi phạm, Sở Công Thương ra quyết định tạm thu hồi chứng chỉ hành nghề quản lý doanh nghiệp của ông Sở Tuấn Kiệt và bà Hứa Tố Linh. Kể từ thời điểm này, hai người không còn tư cách ký bất kỳ văn bản chuyên môn nào liên quan đến hoạt động kinh doanh tại thành phố.
Bà ta rút từ phong bì ra hai tờ quyết định, đọc to số hiệu văn bản và ngày hiệu lực. Mỗi con số đọc xong, tôi thấy vai Sở Tuấn Kiệt chữ xuống một chút. Hắn không còn đứng thẳng nữa, người hơi đổ về phía trước, hai tay chống hẳn lên mặt bàn.
Hứa Tố Linh đưa tay che miệng, một tiếng nức nhỏ bật ra. Cô ta lỏ đảo bước về phía trước hai bước, rồi khựng lại như sợ chạm phải ánh nhìn của ai đó. Người thứ hai mặc áo vét xám đậm tiếp tục đứng lên.
Ông ta không đi lên bục, chỉ đứng. Tại chỗ, giọng nói vang đều khắp hội trường. Tôi là hạ bội trạch, cán bộ điều tra thuộc Cục Công an Kinh tế TP Đại Liên.
Chúng tôi đã nhận được hồ sơ chuyển giao từ tập đoàn mẹ và kiểm toán độc lập. Ông Sở Tuấn Kiệt, bà hứa Tố Linh sẽ bị áp dụng biện pháp cấm xuất cảnh ngay từ hôm nay. Lệnh trự tập sẽ được tống đạt trong vòng 48 giờ.
Ông ta mở cặp, lấy ra hai tờ giấy có đóng dấu tròn đỏ, dơ lên ngang tầm mắt. Đây là lệnh cấm xuất cảnh. Tôi cần hai người ký xác nhận.
Một tiếng ổ lớn bùng lên từ phía nhân viên. Ai đó vỗ tay lẻ tè, rồi im bật khi thấy ánh mắt của nghiêm kỳ xâm quét qua. Sở Tuấn Kiệt đứng im tại chỗ.
Hắn nhìn tờ giấy trên tay hạ bội trạch, rồi nhìn xuống hai bàn tay mình. Một lúc lâu sau, hắn mới cất rọng, nghe như tiếng gió lùa qua khai cửa. Tôi, chưa từng nghĩ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Không ai đáp. Hắn cúi người ký vào tờ xác nhận, nét chữ run đến mức dòng cuối cùng gần như lịch khỏi ô quy định. Hứa Tô Linh bước tới, tay phải cầm bút mà như không cầm nổi.
Cô ta ký xong, lùi lại, đưa tay giữ lấy thành ghế. gần nhất. Tôi đứng yên ở hàng đầu, hai tay buông thỏng.
Mọi chuyện diễn ra trước mắt tôi như một đoạn phim chiếu chậm. Tôi không nói gì, không cần nói. Khi hai cán bộ ngồi xuống, nghiêm kỳ xâm quay sang phía tôi.
Trần Uyển Linh. Tôi bước lên bục, không vội, cũng không chậm. Mỗi bước chân chạm nên thảm xám, âm thanh khẽ vang lên rồi tan ngay trong không khí đặc quánh của hội trường.
Tôi dừng lại trước dãy bàn hội đồng, rút từ túi áo trong ra chiếc ổ nhớ. Vỏ kim loại màu bạc hơi chày ở một góc. Tôi đặt nó xuống bàn, ngay trước mặt nghiêm kỳ xâm.
Đây là dữ liệu của 527 công ty khách hàng trong 58 tháng tôi làm việc tại Liên Thành. Toàn bộ lịch sử giao dịch, thông tin liên hệ, phụ trách từng mảng và trạng thái hợp đồng được cập nhật đến ngày tôi rời công ty. Tôi ngừng một nhịp, nhìn thẳng vào ông ta.
Tôi trả lại công ty, nhưng tôi có một điều kiện. Nghiêm kỳ xâm không chấp mắt, nói, tôi quay lại vị trí trưởng phòng kinh doanh và toàn bộ nhân sự liên quan đến vụ gian lận phải bị thanh lọc khỏi công ty, không ngoại lệ. Ông ta nhìn tôi thêm 3 giây.
Rồi gật đầu. Chấp thuận. Từ hôm nay, cô phục chức trưởng phòng kinh doanh.
Mọi quyết định nhân sự liên quan đến vụ việc sẽ được giả soát trong vòng một tuần. Tiếng vỗ tay bùng lên từ phía phòng kinh doanh trước tiên. Tiêu Duyên Nhi đứng dậy, vỗ tay đến đỏ cả lòng bàn tay.
Tôn Nguyệt Nhi vỗ theo, rồi cả hội trường vang lên một tràng pháo tay dài. Tôi vẫn đứng trên bục, không quay lại nhìn Sở Tuấn Kiệt. Tôi nghe thấy tiếng ghế dịch chuyển, tiếng bước chân lê trên sàn.
Hai cán bộ công an kinh tế đứng lên, họ tiến về phía Sở Tuấn Kiệt và Hứa Tố Linh. Mời hai người đi với chúng tôi. Sở Tuấn Kiệt bước ra khỏi bàn.
Hắn đi ngang qua tôi, khoảng cách chưa đầy một mét. Mùi nước hoa quen thuộc thoảng qua, giờ lẫn với mùi mồ hôi hăng hắc. Hắn dừng lại nửa giây, quay hàm cứng lại, nhưng không nói gì.
Rồi hắn bước tiếp, hai cán bộ vây hai bên. Hứa Tố Linh đi sau. Cô ta không khóc, nhưng chân bước loạn trọng, mỗi bước như phải cố hết sức để không khữ xuống.
Khi đi ngang qua chỗ tôi, cô ta bất ngờ dừng lại, quay sang, giọng khàn đặc. Nguyễn Linh, tôi xin cô. Tôi quay lại nhìn cô ta.
Khuôn mặt cô ta sạm đi, lớp phấn trôi để lộ quầng thâm dưới mắt. Môi cô ta run lên, nhưng tôi không nhìn lâu. Không, một chữ thôi.
Tôi nói rất nhẹ, rồi quay đi. Hứa Tô Linh lỏ đảo bước theo sở tuấn kiệt ra cửa phụ. Cánh cửa mở ra rồi đóng lại, tiếng chốt khẽ vang lên lần nữa.
Không ai trong hội trường nhìn theo họ. Nghiên kỳ xâm đứng dậy, kéo mic về phía mình lần cuối. Phiên điều trần kết thúc, các bộ phận quay lại làm việc.
Mọi người bắt đầu rời hội trường theo từng nhóm nhỏ. Tiếng ghế cọ sàn, tiếng thị thầm, tiếng tài liệu gấp lại vang lên lẫn vào nhau. Tôi cầm chiếc ổ nhớ còn nằm trên bàn, trao lại cho nghiêm kỳ xâm.
Ông giữ bản gốc, tôi có bản sao. Ông ta nhận lấy, bỏ vào túi áo trong, rồi gật nhẹ. Cô làm việc tốt.
Tôi không trả lời. Tôi bước xuống bục, đi về phía cửa chính. Ngoài kia, thành phố Đại Liên đang lên đèn.
Qua lớp kính dày, tôi thấy biển xa thấp thoáng giữa những tòa nhà cao tầng. Tôi rút điện thoại, mở ứng dụng nhắn tin, soạn một tin nhắn cho Hoác Nhã Trúc. Chỉ một dòng.
Chị Hoác, mọi chuyện đã xong. Tôi quay lại vị trí, hợp đồng Sakura có thể ký lại bất cứ lúc nào. Tin nhắn gửi đi lúc 8 giờ 47 phút, chưa đầy một phút sau, màn hình sáng lên.
Hoác nhã Trúc trả lời. Chúc mừng cô, tập đoàn Sakura vẫn giữ nguyên cam kết, tôi sẽ sắp xếp lịch ký trong tuần này. Tôi tắt màn hình, cất điện thoại vào túi, gió từ sông thổi vào, mang theo hơi lạnh nhẹ của biển.
Tôi đứng đó thêm một lúc, nhìn xuống con phố bên dưới, nơi dòng xe cộ vẫn chảy đều như chưa từng có gì xảy ra. Phía sau lưng tôi, cánh cửa hội trường mở ra, Tiêu Duyên Nhi bước tới, đứng cách tôi một khoảng vừa đủ, giọng nhỏ nhẹ. Trưởng phòng, phòng mình đang chờ chị.
Tôi quay lại, về thôi, chúng tôi đi dọc hành lang tầng 23, về phía phòng kinh doanh, đèn trong phòng đã bật sáng từ lúc nào. Qua ô kính, tôi thấy Tôn Nguyệt Nhi đang đứng cạnh bàn làm việc của tôi, tay cầm một chiếc khăn giấy, lau sạch lớp bụi mỏng bám trên mặt bàn. Tôi đẩy cửa bước vào, mọi người quay lại nhìn, không ai nói gì, nhưng tôi hiểu ánh mắt của họ.
Tôi đi tới bàn làm việc, kêu. Ghế ra, ngồi xuống, màn hình máy tính bật lên, giao diện quen thuộc hiện ra. Tôi mở hộp thư nội bộ, soạn một thông báo mới, gõ tiêu đề.
Phòng kinh doanh hoạt động trở lại từ ngày mai, toàn bộ dữ liệu khách hàng đã được khôi phục. Các nhóm trưởng họp lúc 8 giờ sáng. Tôi nhấn gửi, thông báo hiện lên trên màn hình của tất cả mọi người trong phòng.
Tiếng chung thông báo kêu lên gần như đồng loạt. Tôi ngả người ra lưng ghế, nhìn quanh phòng một lượt. 58 tháng làm việc tại Liên Thành, tôi chưa từng thấy căn phòng này yên tĩnh đến vậy, nhưng cũng chưa từng thấy nó an toàn đến vậy.
Tôi cầm chiếc ổ nhớ bàn sao trong túi áo ra, đặt lên bàn, cạnh bàn phím. Nó vẫn còn đó, nhỏ bé, im lặng, nhưng giờ đây nó nằm dưới tầm kiểm soát của tôi. Bên ngoài, đèn thành phố đã lên hết.
Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi tòa nhà Liên Thành in bóng xuống mặt đường bên dưới, rồi cúi xuống tiếp tục soạn danh sách nhân sự cần thanh lọc. Danh sách không dài, nhưng đủ để phòng kinh doanh sạch sẽ từ ngày mai.