0 lượt xem
7 ngày trước - 2026-09-01 18:22
0:00
0:00
Cô đoàn, mời cô vào. Giọng của thư ký Lý Tử Ninh vang lên đều đều, không cảm xúc, như đọc từ một kịch bản đã thuộc lòng. Cánh cửa phòng tổng giám đốc khép lại sau lưng tôi bằng một tiếng cạch nhỏ.
Trong phòng, Thái Thời Yến ngồi chéo chân ở ghế khách, tay đặt trên thành bàn. Lưu Nguyên Bách ngồi đối diện tôi, không ngẩn đầu lên. Ngồi đi.
Thái Thời Yến nhả từng chữ chậm rãi, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại. Tôi không ngồi. Ba giây trôi qua, hắn ngẩn lên, nhét mép khinh khỉnh rồi đưa tay ra hiệu về phía chiếc ghế trống.
Tôi bước tới, kéo ghế, ngồi xuống, lưng thẳng. Lưu Nguyên Bách háng rộng. Tuyết Linh, tình hình là công ty đang tái cơ cấu bộ phận hành chính và pháp chế.
Chúng tôi đánh giá vị trí của cô, không còn phù hợp. Tôi nhìn thẳng vào ông ta. Lý do cụ thể.
Ông ta lướt sang Thái Thời Yến. Hắn cười nhẹ, đặt điện thoại xuống bàn, xoay người đối diện tôi. Cô vướng viêu quá nhiều quy trình cũ.
Bộ phận mua sắm mới cần người sạch sẽ, không vướng vào mấy chuyện đã qua. Hắn nhấn mạnh hai chữ cuối. Cô hiểu ý tôi chứ?
Tôi không chấp mắt. Tôi ghi nhận là ông đang nói đến các quy trình tôi đã kiểm soát trong 84. Hắn làm việc tại hàng viễn, bao gồm cả việc phát hiện lỗ hỏng trong hệ thống lưu trữ dữ liệu từ năm ngoái.
Lưu Nguyên Bách đổi tư thế ngồi, Thái Thời Yến cười to một tiếng ngắn. Lỗ hỏng gì? Tôi không nhớ cô từng có báo cáo nào được thông qua.
Hắn dừng lại, nhìn tôi chầm chầm. Cô đừng tưởng chỉ nhớ tốt thì có thể bịa chuyện. Tôi mở túi sách, lấy ra một tập giấy mỏng.
Không cần bịa. Ngày 17 tháng 3 năm ngoái, tôi gửi báo cáo qua thư điện tử nội bộ tới phòng tài chính, tiêu đề cảnh báo lỗ hỏng phân quyền truy cập trong hệ thống lưu trữ khách hàng. Phòng tài chính đã phản hồi bằng văn bản từ chối xử lý với lý do không thuộc thẩm quyền.
Thái Thời Yến im lặng 3 giây, gương mặt hắn không đổi, nhưng ngón tay đặt trên mặt bàn gõ nhẹ một nhịp. Báo cáo không có nghĩa là đúng. Hắn đứng lên, chậm dãi đi vòng qua bàn, dừng cạnh tôi.
Và hôm nay cô ở đây không phải để tranh luận. Cô nhận quyết định xa thải, ký thỏa thuận, rồi rời đi trong danh dự. 527 vạn tệ bồi thường, đủ cho cô sống khá lâu nếu biết điều.
Hắn rút từ cặp da ra một sấp giấy, đẩy về phía tôi. Lưu Nguyên bách quay mặt nhìn ra cửa sổ. Tôi cầm sấp.
Giấy lên, mắt lướt nhanh từng dòng, thỏa thuận không cạnh tranh có thời hạn 5 năm, phạm vi toàn quốc, mức phạt vi phạm 800 vạn tệ. Điều khoản bảo mật cấm tiếp xúc bất kỳ ai từng liên quan tới dự án lưu trữ dữ liệu. Điều khoản bồi thường ghi rõ 527 vạn tệ chỉ được giải ngân sau khi ký và không được phép khởi kiện.
Tôi đọc chậm, mỗi dòng như khắc vào chỉ nhớ. Ký đi, hắn đặt bút xuống trước mặt tôi. Tôi không do dự, cầm bút, ký tên vào cuối trang, nét chữ rõ ràng, không run.
Thái Thời Yến nhìn tôi ký, rồi thu hồi sấp giấy. Hắn cười khinh khỉnh. Biết điều đấy.
Tôi đứng dậy, tôi muốn lấy lại đồ cá nhân. Tất nhiên, hắn gật đầu, nhưng trước khi đi, tôi cần kiểm tra theo quy trình nội bộ. Lý Tử Ninh bước vào, tay cầm một khai nhựa.
Cô ta đứng cạnh tôi, giọng vẫn đều đều. Cô vui lòng để lại các vật dụng có thể chứa dữ liệu. Điện thoại, ổ nhớ, thẻ nhớ, máy tính bảng.
Tôi lấy điện thoại ra, tháo ốp lưng, đặt lên khai. Tôi không mang ổ nhớ hay máy tính bảng. Cô ta nhìn sang Thái Thời Yến, hắn gật nhẹ.
Đồng hồ, hắn bất ngờ nói. Tôi dừng tay. Cởi đồng hồ ra, hắn bước lại gần.
Chính sách kiểm tra tài sản không rõ nguồn gốc trong đợt tái cơ cấu. Cô có giấy tờ chứng minh nguồn gốc không? Tôi nhìn hắn.
Chiếc đồng hồ dây trắng phiên bản giới hạn toàn cầu chỉ 84 chiếc vẫn đang nằm trên cổ tay tôi. Mặt số có vết chày nhỏ ở góc dưới bên phải, dây da màu trắng ngả đã ngả vàng nhẹ vì thời gian. Tôi mua nó 4 năm trước bằng khoản thưởng từ dự án lưu trữ dữ liệu quý 3, có hóa đơn và xác nhận thanh toán qua thẻ lương.
Nhưng hôm nay, tôi không mang theo giấy tờ đó. Tôi có hóa đơn. Sẽ gửi bản trục qua thư điện tử.
Không cần. Hắn cắt ngang. Quy trình là kiểm tra ngay.
Cô do nó ra. Nếu nguồn gốc rõ ràng thì tôi sẽ trả lại. Tôi biết điều gì sẽ xảy ra nếu chiếc đồng hồ rời khỏi tay tôi.
Bằng chứng tài chính trong sạch của tôi, minh bạch từng đồng thưởng nhận được trong 7 năm, sẽ biến mất. Hắn sẽ dùng nó để hạ uy tín của tôi trước đồng nghiệp, gieo rắc tin đồn về thu nhập bất minh. Nhưng nếu tôi chống lại, tôi sẽ bị cáo buộc cản trở quy trình kiểm tra nội bộ ngay tại chỗ.
Hắn vẫn sẽ lấy nó, bằng cách khác. Tôi tháo đồng hồ ra, đặt lên khai. Mặt kính chạm nhẹ xuống nhựa, phát ra một tiếng cọc nhỏ.
Thái Thời Yến cầm nó lên, lật qua lật lại, rồi bỏ vào tùy áo. Tôi sẽ kiểm tra nguồn gốc. Hắn nói, giọng đều đều không cảm xúc.
Khi nào có kết quả, tôi sẽ liên hệ. Tôi biết hắn sẽ không liên hệ. Lưu Nguyên Bách vẫn quay mặt ra cửa sổ, không nói một lời.
Lý Tử Ninh cầm khay đứng lùi về phía cửa. Thái Thời Yến quay lại bàn, cầm điện thoại lên, tiếp tục lướt. Cô có thể đi.
Tôi bước ra khỏi phòng, cửa đóng lại sau lưng. Ngoài hành lang, không ai dám nhìn thẳng vào tôi. Tiếng gõ bàn phím vẫn đều đều từ các phòng ban.
Mùi cà phê từ phòng nghỉ lẫn vào mùi giấy in. Tôi về bàn làm việc. Đàm bích giao ngồi ở bàn đối diện, tay đang đặt trên con chuột, mắt nhìn tôi.
Cô ấy há miệng như muốn nói gì đó, rồi lại cúi xuống màn hình. Không một câu hỏi, không một lời chào. Tôi mở ngăn kéo.
Một cuốn sổ nhỏ, một chai nước, hai cây bút, một hộp khẩu trang, một chiếc kẹp tài liệu. Tất cả gọn gàng vào túi sách. Tôi gỡ tấm thẻ nhân viên khỏi dây đeo, đặt lên mặt bàn.
Tấm thẻ còn in số 84 tháng làm việc, 120. Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn Tám hợp đồng tôi đã đọc và ghi nhớ nằm giải rác trong các bìa hồ sơ, 52 lỗ hỏng tôi từng liệt kê trong các báo cáo cảnh báo. Tôi không nói gì với ai, bước ra khỏi khu vực làm việc, đi qua dãy hành lang kính, xuống thang máy, ra sảnh, bảo vệ nhìn tôi một cái rồi quay đi, cửa xoay phía trước vẫn quay đều.
Tôi đó, trong căn hộ nhỏ ở khu thương gia lộ, tôi ngồi xuống ghế, mở điện thoại, danh bạ hiện lên 128 số liên lạc đã lưu trong suốt 7 năm. Tôi chạm ngón tay vào tên đầu tiên, xóa, rồi tên thứ 2, thứ 3, từng cái tên biến mất khỏi màn hình như chưa từng tồn tại, số của Lưu Nguyên Bách, số của Thái Thời Yến, số của Lý Tử Ninh, số của từng đồng nghiệp từng ngồi cạnh tôi trong phòng họp. 128 số, xóa hết.
Tôi mở máy tính, tìm đến thư mục ẩn mang tên báo cáo kiểm soát rủi ro, bên trong là bản trục của 52 báo cáo cảnh báo lỗ hỏng, kèm theo 128 hợp đồng đã phân tích điều khoản, 8 biên bản họp nội bộ, 3 thư điện tử phản hồi từ chối xử lý. Một ổ nhớ tôi khóa trong ngăn kéo có mật. Hậu, một ổ nhớ tôi nhét vào túi áo khoác.
Màn hình máy tính sáng lên dòng thông báo, sao lưu hoàn tất. Tôi tắt máy, ngồi im trong bóng tối một lúc, cổ tay nhẹ bỗng, vị trí của chiếc đồng hồ dây trắng phiên giờ chống không để lại vết hẳn mờ trên da. Ba ngày sau, tại chi nhánh ngân hàng đối tác ở quận Ngô Trung, nhân viên đường Mục Dương ngồi trước màn hình giám sát.
Anh ta vừa nhận ca trực sáng, tay cầm cốc trà sữa còn hơi ấm. Màn hình hệ thống lưu trữ dữ liệu nhảy lên một dòng cảnh báo màu đỏ. Lỗi phân quyền truy cập, khối dữ liệu số 412 không phản hồi.
Đường Mục Dương đặt cốc xuống, anh ta chấp mắt liên hồi, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím, kéo bảng điều khiển về phía mình. Dòng cảnh báo thứ hai hiện ra, rồi thứ ba, thứ tư, liên tiếp, không ngừng. Màn hình phủ đầy thông báo lỗi.
Anh ta cầm điện thoại lên, bấm số phòng kỹ thuật của hàng viễn, giọng anh ta lạc đi giữa cầu. Bên tôi đang báo lỗi hàng loạt hệ thống lưu trữ. Các cậu kiểm tra ngay, khách hàng bên tôi có thể bị phơi bày dữ liệu.
Đầu dây bên kia im lặng 3 giây, rồi một giọng nam khàn đặc vang lên. Cảm ơn các bạn đã theo dõi và ủng hộ cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn. Gì?
Ở căn hộ nhỏ trên đường Thương Gia Lộ, tôi không biết gì về cuộc gọi đó. Tôi đang ngồi trước bàn, mở quyền sổ nhỏ, ghi lại từng điều khoản trong thỏa thuận không cạnh tranh mà Thái Thời Yến ép tôi ký. Điều khoản thứ 3, mục 2, dòng 4, bên B không được phép tiếp xúc với bất kỳ cá nhân, tổ chức nào đã hoặc đang có quan hệ hợp tác với bên A liên quan tới dự án lưu trữ dữ liệu.
Tôi dừng bút, mắt tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ. Quan hệ hợp tác, không ghi rõ thời điểm chấm dứt, không ghi rõ phạm vi đã hoặc đang tính từ mốc nào, không địch kê danh sách cá nhân cụ thể. Sơ hở nằm ở chỗ, nếu tôi không tiếp xúc mà để họ tự tìm đến tôi, điều khoản này vô hiệu.
Tôi gấp sổ lại, cất vào ngăn kéo, đứng lên, rót một cốc nước ấm, ngoài cửa sổ, thành phố Tô Châu lên đèn. Tôi không vội. Phòng họp tầng 17 sáng đèn trắng lạnh, màn hình lớn treo cuối phòng chiếu bảng điều khiển hệ thống lưu trữ.
14 dòng cảnh báo đỏ nhấp nháy liên tục, không dòng nào chịu tắt. Tiêu tố nhiên ngồi đầu bàn, hai tay đặt phẳng trên tập tài liệu. Bà không chạm vào cốc trà đã nguội trước mặt.
Lưu Nguyên Bách ngồi bên phía. Thắt cả vạt lệch hẳn sang một bên Ông ta mở miệng định nói rồi lại thôi Cả phòng im đến mức nghe rõ tiếng quạt máy điều hòa quay tròn Thái Thời Yến bước vào sau cùng Hắn keo ghế, ngồi xuống, chỉnh lại cổ áo Ánh đèn hát lên mặt hắn một lớp trắng bệch Sự cố kỹ thuật ngoài ý muốn Thái Thời Yến nói, giọng đều đều Hệ thống gặp trục chặt khi nâng cấp bàn vá Bên kỹ thuật đang xử lý Vệ tế xuyên ngồi cuối bàn, môi mím chặt Anh ta không nhìn Thái Thời Yến Bàn tay đặt trên đùi xếp lại thành nắm đấm Tiêu Tố Nhiên nhắc một tờ giấy lên Đây là báo cáo sự cố từ phía ngân hàng đối tác Bà dừng lại một nhịp 8.940 khách hàng bị phơi bày dữ liệu Bà chi nhánh ngân hàng tê liệt Ông gọi đây là trục chặt ngoài ý muốn Thưa bà Tiêu, sự cố phát sinh trong quá trình vận hành Chúng tôi đã có phương án ứng phó Phương án nào? Tiêu Tố Nhiên ngởng lên Thái Thời Yến rút từ cặp ra một tập tài liệu mỏng Tôi đã chỉ đạo phòng kỹ thuật vá lỗ hồng Dự kiến trong 48 giờ sẽ khôi phục toàn bộ Vệ tế xuyên ho nhẹ một tiếng Tiêu Tố Nhiên liếc nhìn anh ta Anh vệ Phòng kỹ thuật có gì muốn nói không?
Vệ tế xuyên đứng dậy, anh ta hít vào một hơi dài. Bà Tiêu, lỗ hổng này không phải mới phát sinh. Nó đã tồn tại ít nhất 7 tháng.
Chúng tôi từng lập báo cáo cảnh báo nội bộ. Cả phòng lặng đi. Lưu Nguyên Bách ngởng đầu nhìn về phía vệ tế xuyên, rồi lại quay sang Thái Thời Yến.
Báo cáo nào? Tiêu tố nhiên hỏi, giọng chậm rãi. Báo cáo số hiệu nội bộ 374.
Người lập lại đoàn Tuyết Linh, phòng hành chính kiêm hỗ trợ pháp lý. Cô ấy phát hiện lỗ hổng trong quá trình giả soát hợp đồng lưu trữ dữ liệu với ngân hàng. Báo cáo được gửi lên Phó Tổng Giám đốc Tài chính vào tháng 3 năm nay.
Thái Thời Yến cất ngang. Báo cáo đó là đánh giá chủ quan. Cô đoàn Tuyết Linh không có chuyên môn kỹ thuật.
Nhưng cô ấy có chữ ký của anh. Tiêu tố nhiên đặt tờ giấy trong tay xuống bàn, đẩy về phía Thái Thời Yến. Biên bản gạt bỏ báo cáo số 374.
Ngày 17 tháng 3, chữ ký của anh ở góc dưới, bên cạnh dòng ghi chú, không cần xử lý, theo dõi thêm. Thái Thời Yến không cầm tờ giấy lên. Hắn nhìn thẳng vào Tiêu tố nhiên.
Đó là quyết định quản trị rủi ro. Không phải... Phải mọi cảnh báo đều cần hành động ngay.
Quyết định quản trị rủi ro dẫn đến 8.940 khách hàng bị lộ dữ liệu. Tiêu Tố Nhiên nhấn mạnh từng chữ. Ông muốn tôi ghi nhận điều đó vào biên bản họp hôm nay không?
Lưu Nguyên Bách ho một tiếng. Bà Tiêu, việc này có thể trao đổi sau. Hiện tại ưu tiên xử lý sự cố.
Việc này chính là nguyên nhân của sự cố. Tiêu Tố Nhiên quay sang Lưu Nguyên Bách. Ông là tổng giám đốc.
Ông ký quyết định sa thải đoàn tuyết linh hai tuần trước. Ông có đọc báo cáo 374 trước khi ký không? Lưu Nguyên Bách cuối đầu.
Cổ áo ông ta ướt một mảng. Tôi không được chuyển báo cáo đó. Ai không chuyển?
Không ai trả lời. Thái Thời Yến ngồi im, hai tay đặt trên bàn. Ngoan cái xoay xoay chiếc nhẫn ở ngón giữa.
Tiêu Tố Nhiên mở cặp, rút ra một tập tài liệu dày hơn. Tôi đã yêu cầu phòng lưu trữ mở toàn bộ hồ sơ liên quan đến đoàn tuyết linh. Trong 7 năm làm việc tại hàng viễn, cô ấy lập tổng cộng 52 báo cáo cảnh báo lỗ hồng hệ thống.
Tất cả đều có chữ ký người nhận. Tất cả đều bị gạt bỏ. Ba mở từng trang.
Báo cáo 21, tháng 2 năm ngoái, cảnh báo lỗi phân quyền truy cập. ở khối dữ liệu 308. Báo cáo 33 tháng 6 năm ngoái cảnh báo dò dỉ dữ liệu ở khối 412.
Báo cáo 47 tháng 1 năm nay cảnh báo nguy cơ bị xâm nhập từ bên thứ ba. Bà dừng lại, ngẩn lên nhìn Thái Thời Yến. Anh gạt bỏ 52 lần.
Giờ hệ thống sụp đổ đúng theo kịch bản cô ấy đã viết ra từ trước. Thái Thời Yến đặt hai tay xuống bàn. Bà Tiêu, tôi hiểu bà muốn tìm người chịu trách nhiệm.
Nhưng đoàn Tuyết Linh đã bị sa thải vì vi phạm quy trình. Cô ta không còn liên quan đến dự án này. Vi phạm quy trình nào?
Không tuân thủ quy trình làm việc mới, gây chậm trễ tiến độ. Tôi đã xem biên bản sa thải, tiêu tố nhiên nhét mép khinh khỉnh. Chữ ký của ba người, không có bằng chứng vi phạm cụ thể.
Không có biên bản xử lý kỷ luật trước đó. Chỉ có quyết định chấm dứt hợp đồng lao động trong vòng 72 giờ. Bà gấp tập tài liệu lại.
Ông sa thải người duy nhất nhìn thấy toàn bộ lỗ hồng. Rồi lỗ hồng nổ ra. Đây không phải tai nạn.
Đây là chuỗi sai lầm có chủ đích. Thái thời Yến đứng dậy. Ghế lùi ra sau phát ra tiếng cọ sàn nhà.
Nếu bà nghi ngờ năng lực điều hành của tôi. Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn. Ôi sẵn sàng từ chức.
Tiêu tố nhiên không đứng lên. Bà ngồi im, nhìn hắn từ dưới lên. Ngồi xuống.
Thái thời Yến không động đậy. Tôi nói, ngồi xuống. Giọng bà đều đều không cảm xúc, từng chữ nhà ra chậm rãi.
Thái thời Yến ngồi xuống. Anh không được từ chức. Hiện tại anh là người hiểu rõ nhất hệ thống tài chính của dự án.
Anh từ chức giữa khủng hoảng chẳng khác nào bỏ chạy. Tiêu tố nhiên chỉ vào màn hình lớn. Dự án tiếp tục.
Nhưng phương án khắc phục phải do người lập báo cáo ban đầu đưa ra. Lưu Nguyên Bách ngẩn lên. Bà định gọi đoàn tuyết linh quay lại.
Tôi định yêu cầu cô ấy tư vấn độc lập. Cô ta đã ký thỏa thuận không cạnh tranh. Thái thời Yến nói nhanh.
Cô ta không được phép tiếp xúc với bất kỳ cá nhân, tổ chức nào liên quan đến dự án. Tiêu tố nhiên nhìn hắn. Anh giữ bản thỏa thuận đó chứ?
Có. Đọc lại điều khoản 3, mục 2, dòng 4 cho tôi nghe. Thái thời Yến im lặng.
Hắn không mở cặp. Anh không nhớ chính xác điều khoản mình soạn ra à? Tiêu tố nhiên hỏi.
Giọng bình thản. Điều khoản đó ghi. Bên B không được phép tiếp xúc với bất kỳ cá nhân, tổ chức nào đã hoặc đang có quan hệ hơn.
Tác với bên A liên quan tới dự án lưu trữ dữ liệu Không ghi rõ thời điểm Không ghi rõ phạm vi Không địch kê danh sách Bà dừng lại Nếu cô ấy không tiếp xúc Mà chúng ta tự tìm đến cô ấy Điều khoản đó vô hiệu Thái thời Yến mở miệng định nói Nhưng không phát ra tiếng Cuộc họp kết thúc Tiêu tố nhiên đứng dậy Tôi sẽ liên lạc với đoàn tuyết linh 52 lỗ hổng còn lại trong hệ thống cần được xử lý Cô ấy là người duy nhất có bức tranh toàn cảnh Mọi người lần lượt đứng lên Thái thời Yến ngồi im tại chỗ Quay hàm hắn cứng lại vì nén giận Ngón tay giữ chặt mép bàn đến trắng bệnh Vệ tế xuyên bước ra ngoài Ngang qua chỗ thái thời Yến Dừng lại một giây Anh nói sẽ xử lý Anh nói báo cáo đó là lo lắng thái quá Tôi đã im lặng vì anh Giọng anh ta khàn đặc Giờ thì không nữa Thái thời Yến không nhìn anh ta Hắn nhìn thẳng vào màn hình lớn đã tắt Nơi 14 dòng cảnh báo đỏ vừa biến mất Tôi nhận được cuộc gọi lúc 7 giờ tối Điện thoại đặt trên bàn rung lên Màn hình hiện số lạ Đầu số nội bộ của hàng viễn Tôi nhìn nó rung đến lần thứ 3 rồi mới nhắc lên Đoàn tuyết linh Phải không? Một giọng nữ trầm, rõ ràng. Tôi là tiêu tố nhiên, giám đốc độc lập của hàng viễn.
Tôi không nói gì ngay. Người phụ nữ này chưa từng liên lạc với tôi trong 84 tháng làm việc tại đó. Cô có 10 phút không?
Bà muốn gì? Tôi muốn nói về 52 báo cáo cô đã lập và lỗ hỏng khối dữ liệu 412 vừa nổ ra. Tôi đứng dậy, đi ra cửa sổ.
Ngoài kia, đèn đường thương ra lộ sáng thành 2 hàng chạy dài. Tôi không còn là nhân viên hàng viễn. Tôi bị sa thải.
Bà gọi nhầm người rồi. Tôi biết cô bị sa thải. Tôi biết ai ký quyết định.
Tôi biết cả chiếc đồng hồ dây trắng phiên bản dưới hạn của cô đang nằm trong túi áo phó tổng giám đốc tài chính. Tôi im lặng. Tôi đã đọc toàn bộ hồ sơ của cô.
128 hợp đồng ghi nhớ. 52 báo cáo cảnh báo. 84 tháng 0 một lần vi phạm kỷ luật.
Tiêu tố nhiên nói chậm rãi. Cô là người duy nhất trong công ty này nhìn thấy bức tranh toàn cảnh. Tôi cần cô quay lại.
Không. Đầu dây bên kia im lặng. Tôi nghe thấy tiếng động nhỏ như bà ta đặt cốc xuống mặt bàn.
Vì sao? Vì tôi không có lý do để quay lại. Tôi nói.
nói, giọng bình thản. Tôi đã ký thỏa thuận không cạnh tranh. Tôi bị tịch thu tài sản cá nhân với lý do kiểm tra nguồn gốc.
Tôi bị đuổi khỏi tòa nhà trong 72 giờ. Bà nghĩ một cú điện thoại là đủ. Cô muốn gì?
Tôi không muốn gì từ hàng viễn. Tôi quay lưng lại cửa sổ. Nhưng vì bà là người duy nhất đọc báo cáo của tôi, tôi sẽ gửi cho bà một thứ.
Thứ gì? Danh sách 52 lỗ hổng còn lại trong hệ thống, kèm cách khắc phục từng lỗ hổng. Tiêu tố nhiên im lặng, tôi nghe thấy nhịp thở của bà ta qua điện thoại, đều và chậm.
Cô giữ danh sách đó ở đâu? Trong ổ nhớ, ngoài ra, trong đầu tôi, tôi nói 128 hợp đồng tôi đã đọc, 52 báo cáo tôi đã lập, từng con số, từng điều khoản, tôi không quên thứ gì. Cô gửi cho tôi, tôi sẽ trả phí tư vấn.
Tôi không cần phí tư vấn, tôi dừng lại, tôi gửi vì bà đã ngồi im 2560 giây trong cuộc họp hôm nay, lắng nghe, người khác thì không. Tiêu tố nhiên khẽ cười, âm thanh ngắn, không rõ ràng, cô biết cả chuyện đó. Tôi biết nhiều hơn bà nghĩ, tôi nói, danh sách sẽ có trong hòm thư của bà.
trước nửa đêm. Tôi cúp máy trước khi bà ta kịp nói thêm. Điện thoại đặt xuống bàn, màn hình tối dần.
Tôi mở ngăn kéo, lấy ổ nhớ màu đen, cắm vào cổng máy tính. Tập tin đầu tiên hiện ra, danh sách 52 lỗ hổng, từng dòng ghi rõ mã khối dữ liệu, mức độ nghiêm trọng, cách khắc phục. Tôi đọc lướt lần cuối, không sai sót, không thiếu dòng nào.
Tôi soạn thư, đính kèm tập tin, gửi đi, sau đó rút ổ nhớ, cất vào ngăn kéo khóa lại. Căn hộ nhỏ im lặng, ngoài cửa sổ, thành phố Tô Châu lên đèn. Tôi ró bắt một cốc nước ấm, ngồi xuống bàn.
Cô gọi thứ hai đến lúc 10 giờ đêm, lần này là số của Thái Thời Yến. Tôi nhìn màn hình hiện tên hắn, ngón tay tôi đặt lên nút từ chối, rồi dừng lại. Tôi nhắc máy, không nói gì.
Đoàn tuyết linh, giọng hắn chậm, chậm. Tôi nghe nói cô vừa gửi tài liệu cho bà Tiêu. Anh gọi để xác nhận à?
Tôi gọi để cảnh báo. Hắn dừng lại. Cô đang vi phạm thỏa thuận không cạnh tranh.
Cô tiếp xúc với người của hàng viễn. Tôi có quyền khởi kiện cô. Tôi không tiếp xúc.
Bà Tiêu gọi cho tôi. Tôi nói, giọng đều. Điều Cô gọi cho tôi.
Hay, dòng 4, nếu bên A tự tìm đến tôi, điều khoản vô hiệu, anh soạn ra nó, chắc anh không quên. Hắn im lặng 3 giây, cô đừng nghĩ mình thông minh hơn người khác. Tôi không nghĩ vậy, tôi chỉ đọc kỹ những gì anh bắt tôi ký.
Thái thời Yến hít vào một hơi dài, 52 lỗ hỏng còn lại, cô nghĩ cô là người duy nhất có thể xử lý. Tôi không nghĩ gì cả, nhưng anh đang gọi cho tôi lúc 10 giờ đêm, nếu anh tự xử lý được, anh đã không gọi. Tiếng cúc máy vang lên, tôi đặt điện thoại xuống, nhìn màn hình tối đen.
Tôi bật máy tính, mở một tập tin khác, bức ảnh chụp chiếc đồng hồ dây trắng phiên bản giới hạn. Tôi lưu nó từ lâu rồi, từ trước khi bị tịch thu, không phải để nhớ, để chờ. Ngày nào đó, tôi sẽ lấy lại nó, không phải hôm nay, nhưng sẽ không lâu nữa.
Tôi tắt máy tính, căn hộ chìm vào im lặng, ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn, không biết gì về những gì vừa bắt đầu. Sau cuộc gọi với Thái thời Yến, tôi không ngủ, tôi ngồi trước máy tính, mở lại tập tin chứa 52 lỗ hỏng. Từng dòng một, từng mã lỗi một, từng cách khắc phục một, tôi đã gửi cho tiêu tố nhiên.
Bản đầy đủ trước nửa đêm, nhưng tôi vẫn muốn chắc chắn không có gì sai sót, không phải vì sợ, vì đây là thứ duy nhất khiến tôi còn giá trị trong mắt họ. Màn hình sáng rực giữa căn hộ tối, tôi cuộn chậm, ngón tay dừng lại ở dòng mô tả lỗ hồng thứ 37, nơi tôi ghi chú rằng mã phân quyền cấp 4 từng được vệ tế xuyên ký duyệt vá thử vào tháng trước, nhưng sau đó bản vá bị gỡ xuống, không có chữ ký của ai cho việc gỡ xuống đó. Tôi tắt máy tính lúc 1 giờ sáng, nằm xuống giường, nhắm mắt, nhưng đầu vẫn chạy theo những con số.
52 lỗ hồng, 8.940 khách hàng, 527 vạn tệ tiền bồi thường, một chiếc đồng hồ dây trắng phiên bản dưới hạn vẫn đang nằm trong túi áo của Phó Tổng Giám đốc Tài chính. Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, tôi không có việc để đến công ty, nhưng tôi vẫn mặc áo sơ mi trắng, quần tay đen, tôi đứng trước gương, cài khuy cổ tay áo, điện thoại rung lên. Tin nhắn từ tiêu tố nhiên, tôi đã nhận đủ tài liệu, đang đọc, sẽ gọi sau.
Tôi không trả lời, bà ấy đã đọc, bà ấy sẽ gọi, tôi chỉ cần chờ. Chờ đến 10 giờ sáng, điện thoại rung. Ấn nữa, lần này là số của đàm bích giao, tôi nhấc máy.
Tuyết Linh, giọng cô ấy hạ thấp, gớp gáp, cậu có nghe gì về cuộc họp sáng nay không? Cuộc họp nào? Cuộc họp toàn bộ phận tài chính và kỹ thuật, thái thời Yến chủ trì, đàm bích giao dừng lại một nhịp, hắn ta đang nói về cậu, nói cậu cố tình phá hoại hệ thống.
Tôi nghe rõ tiếng bước chân của cô ấy, nhịp nhanh, có tiếng vang của hành lang, cô ấy đang đi ra xa khỏi phòng họp. Hắn ta muốn mọi người tin rằng 52 lỗ hổng đó là do cậu tạo ra từ trước khi bị sa thải, đàm bích giao hạ rộng hơn nữa, hắn đang chưng ra mấy biên bản kiểm tra nội bộ, nói rằng cậu có quyền truy cập cao nhất vào hệ thống trong suốt 7 năm. Tôi đứng yên, bàn tay cầm điện thoại, không run, tôi đã đoán được hắn sẽ làm gì, không phải tối qua, mà từ ngày đầu tiên.
Cậu đang ở đâu? Đàm bích giao hỏi, nhà, cậu định đến đây không? Tôi im lặng vài giây, nhìn đồng hồ trên tường, 10 giờ 12 phút.
Có, tôi nói, tôi đến. Tôi cúp máy, mở ngăn kéo bàn, lấy ra một chiếc ổ nhớ nhỏ màu đen, không phải ổ nhớ chứa giữ. Tựa lỗ hổng, đây là ổ nhớ chứa toàn bộ biên bản cũ, những báo cáo tôi từng gửi, từng bị gạt đi, tôi đã sao lưu nó từ lâu, cùng lúc với 128 hợp đồng.
Tôi rời khỏi nhà lúc 10h20, bắt xe đến tòa nhà hàng viễn, xe chạy qua những con phố quen thuộc ở Tô Châu, ngang qua quán sủi cào nhỏ đầu ngõ nơi tôi từng ăn sáng suốt 7 năm, tôi không nhìn ra ngoài. Đến nơi, cửa chính vẫn mở, nhân viên lễ tân nhìn tôi, mở miệng định nói gì đó, nhưng tôi đi thẳng vào thang máy, không ai chặn lại. Tầng 12, phòng họp lớn, cửa kính trong suốt, bên trong, tôi nhìn thấy Thái Thời Yến đang đứng ở đầu bàn, hai tay trống lên mặt bàn gỗ sẫm, xung quanh là nhân viên hai phòng ban, tôi thấy đàm bích dao ngồi gần cửa, khuôn mặt căng thẳng.
Tôi thấy Hoàng Tuyết Nhi ngồi ở dãy bên phải, tay đặt trên tập tài liệu, không nhìn ai, tôi thấy Lý Tử Ninh, thư ký của Thái Thời Yến, đứng sát tường, cuối đầu. Tôi đẩy cửa bước vào. Tiếng nói của Thái Thời Yến dừng lại, tất cả ánh mắt đổ về phía tôi, căn phòng rộng bỗng im phang pháp.
Đoàn Tuyết Linh, Thái Thời Yến đứng thẳng người, hắn mặc bộ áo vách. Xám, cà vạt thắt chặt, khuôn mặt hắn không lộ vẻ ngạc nhiên, chỉ có quai hàm hơi bạnh ra, cô đến đúng lúc, tôi đang nói về cô. Tôi biết, tôi bước vào thêm vài bước, dừng lại ở giữa phòng, anh đang nói tôi cố tình phá hoại hệ thống, tôi nghe rồi.
Một vài nhân viên liếc nhau, đàm bích giao khẽ nhít người về phía trước. Thái thời yến nhét mép, cô tự thú nhận à. Không, tôi rút điện thoại ra, cắm ổ nhớ màu đen vào cổng kết nối, màn hình lớn ở cuối phòng bừng sáng, tôi đến để đính chính.
Hắn nhíu mày, cô không có quyền. Tôi có, tôi cắt ngang, tôi không còn là nhân viên, nhưng những biên bản này là của tôi, tôi giữ bản sao từ trước khi bị sa thải, mọi người nên biết. Màn hình lớn hiện lên danh sách dài, từng tập tin xếp trồng lên nhau, tôi mở tập tin đầu tiên, biên bản ngày 14 tháng 2, 7 tháng trước, tiêu đề, báo cáo cảnh báo lỗ hổng phân quyền cấp 2, khu vực lưu trữ khách hàng phía đông, bên dưới là chữ ký của tôi, và dòng ghi chú màu đỏ đã chuyển phó tổng giám đốc tài chính xem xét.
Tôi mở tiếp tập tin thứ 2, ngày 20 tháng 2, cùng nội dung bổ sung. Thêm 3 lỗ hổng mới, dòng ghi chú đã chuyển phó tổng giám đốc tài chính lần 2. Tôi mở tiếp, lần 3, lần 4, lần 5, từng biên bản một hiện lên đều có chữ ký của tôi, đều có dòng ghi chú chuyển đến Thái Thời Yến, không có bất kỳ phản hồi nào.
Căn phòng im lặng, tôi nghe thấy tiếng ai đó nước khan. Cô đang bịa chuyện, Thái Thời Yến nói, giọng xuống thấp, những biên bản này có thể đã được chỉnh sửa. Anh có thể kiểm tra chữ ký số, tôi nói, không nhìn hắn, từng tập tin đều có mã xác nhận của hệ thống quản lý nội bộ.
Nếu anh muốn, tôi có thể mời giám đốc kỹ thuật vệ tế xuyên xác minh ngay bây giờ. Tôi quay đầu, tìm thấy vệ tế xuyên đang ngồi ở dãy bên trái. Anh ta cúi mặt, 2 bàn tay đan chặt trên bàn, cả căn phòng đang nhìn anh ta.
Anh vệ, tôi gọi, biên bản đầu tiên tôi gửi anh cùng lúc với phó tổng giám đốc, anh còn nhớ không? Vệ tế xuyên ngừng lên, khuôn mặt anh ta trắng bệch, 1 giây, 2 giây, anh ta không nói gì. Thái Thời Yến đập tay xuống bàn, đây là cuộc họp nội bộ, cô không có tư cách ở đây.
Cô ấy có, 1 giọng nữ. băng lên từ cửa. Tất cả quay lại, tiêu tố nhiên bước vào.
Bà mặc áo khoác dài màu xanh đậm, tóc búi gọn. Bà đi chậm, gót giày gõ đều xuống sàn. Không ai lên tiếng.
Bà dừng lại ở đầu bàn, đối diện Thái Thời Yến. Tôi đã đọc toàn bộ danh sách lỗ hổng mà đoàn tuyết lên người. Bà nói, giọng đều, rõ từng chữ.
52 lỗ hổng. Từng lỗ hổng đều có lịch sử cảnh báo từ trước. Từng lỗ hổng đều từng bị gạt đi.
Thái Thời Yến há miệng. Bà tiêu, bà không thể tin những thứ đó. Tôi đã ngồi im 2.560 giây.
Tiêu tố nhiên ngắt lời. Để đọc hết tài liệu cô ấy gửi. Tôi không cần ai nói cho tôi biết phải tin ai.
Bà quay sang nhìn tôi. Ánh mắt bà không hề giao động. Cô ấy đáng giá hơn những gì anh từng nghĩ.
Bà nói, nhưng không nhìn Thái Thời Yến. Bà nhìn tôi. Thái Thời Yến đứng im.
Mặt hắn trắng bệch. Tôi thấy bàn tay hắn xiết chặt mép bàn, các khớp ngón tay trắng ra. Vệ tế xuyên, tiêu tố nhiên gọi.
Anh có điều gì muốn nói với mọi người không? Vệ tế xuyên từ từ đứng lên. Cả căn phòng đổ rồn ánh mắt về phía anh ta.
Anh ta nhìn Thái Thời Yến. Ơi nhìn tôi, hàm răng anh ta nghiến chặt. Lỗ hỏng tồn tại 7 tháng, anh ta nói, giọng khàn đặc, tôi đã báo cáo nội bộ 3 lần, 3 lần đều bị phó tổng giám đốc yêu cầu gỡ xuống.
Tiếng xì xào bùng lên, một vài nhân viên kỹ thuật nhìn nhau, đàm bích giao đưa tay che miệng. Anh vệ, thái thở yến quát, anh biết mình đang nói gì không? Tôi biết, vệ tế xuyên nhìn thẳng vào hắn, tôi đã im lặng đủ lâu rồi.
Hắn ta bước ra khỏi chỗ ngồi, đi về phía tôi. Anh ta dừng lại cách tôi một bước chân. Báo cáo đầu tiên cô gửi cho tôi, ngày 14 tháng 2, anh ta nói, giọng run nhẹ, tôi đã ký xác nhận đọc, nhưng phó tổng giám đốc yêu cầu tôi không lan truyền.
Anh ta nói nếu tôi không im lặng, dự án sẽ bị đình trệ và tôi phải chịu trách nhiệm. Anh ta quay sang thái thở yến, anh đã nói vậy, đúng không? Trong phòng làm việc của anh, ngày 16 tháng 2, còn có Lý Tử Ninh đứng ngoài cửa.
Lý Tử Ninh giật mình, lùi lại một bước, cô ta cúi gặm mặt, không nói gì. Chuyện đó không có thật, thái thở yến nói, giọng đều đều, anh vệ đang bị kích động. Tôi không bị kích động.
Vệ tế xuyên lắc đầu, tôi chỉ không muốn tiếp tục nói dối. Tiêu Tố Nhiên bước lên một bước, đủ rồi, tôi chính thức tuyên bố trước toàn bộ nhân viên ở đây đoàn tuyết linh không phải người phá hoại hệ thống, cô ấy là người duy nhất cố gắng cứu nó. Bà nhìn từng người một trong phòng, tôi sẽ tiếp tục ủng hộ cô ấy, không phải vì tôi quen biết cô ấy, vì tôi đã đọc tài liệu.
Thái thời Yến bật cười thành tiếng hắn, bà Tiêu, bà không có quyền quyết định chuyện này, Tổng Giám đốc Lưu Nguyên Bách vẫn là người ký quyết định sa thải cô ta. Tôi biết, Tiêu Tố Nhiên nhìn hắn, và tôi cũng biết ông Lưu đang bị điều tra nội bộ vì đã ký quyết định đó mà không xem xét báo cáo, còn anh, Thái thời Yến, anh nên chuẩn bị tinh thần. Thái thời Yến im lặng, hắn ta nhìn quanh phòng, tất cả nhân viên đều đang nhìn hắn, không ai lên tiếng bênh vực.
Hắn ta quay sang tôi, khuôn mặt hắn cứng lại. Cô nghĩ cô thắng rồi à, hắn nói, từng chữ nhà ra chậm rãi, tôi vẫn có thể khởi kiện cô về thỏa thuận không cạnh tranh, cô vẫn có thể phải trả 800 vạn tệ phạt vi phạm. Anh cứ kiện, tôi nói, nhưng tôi cũng sẽ kiện ngược lại, về việc...
Anh tịch thu tài sản cá nhân của tôi, chiếc đồng hồ dây trắng phiên bản giới hạn, anh vẫn đang giữ nó trong túi áo, đúng không? Cả căn phòng ổ lên, Thái Thời Yến theo phản xã đưa tay lên ngược áo, rồi dừng lại giữa trừng. Hắn ta nhận ra mình vừa làm gì?