0 lượt xem
9 ngày trước - 2026-08-31 01:51
0:00
0:00
Tôi từng nghĩ rằng giúp đỡ đồng nghiệp là chuyện bình thường. Tôi thiển thiển thích nhờ tôi đổi ca. Cô ta muốn đi xem concert, tôi trực thay.
Cô ta muốn đi du lịch, tôi nhận ca. Cô ta bảo phải đi ăn cưới, tôi gật đầu. Lần nào tôi cũng đồng ý, chưa từng từ chối.
Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ đơn giản. Đồng nghiệp với nhau, hôm nay mình giúp người ta, mai người ta giúp lại mình. Đó gọi là qua lại.
Cho đến một ngày, bà ngoại tôi bệnh nặng. Bệnh viện phát giấy báo nguy kịch. Tôi cầm điện thoại mà tay run lên từng đợt.
Tôi muốn chạy về gặp bà lần cuối. Lần đầu tiên trong đời, tôi hạ mình cầu xin tô thiển thiển đổi ca cho tôi. Cô ta đang ngồi trước gương, thong thả ngắm nghía bộ móng mới sơn.
Nghe tôi nói xong thì nhét môi, giọng nhẹ bẫng như đang nói chuyện thời tiết, không đổi được đâu. Chiều nay tôi có hẹn làm móng rồi, làm gì có thời gian mà thay cô. Tôi cố kìm rõng cho khỏi run, công ty quy định chỉ người cùng nhóm mới được đổi ca cho nhau.
Cả cái nhóm này, ngoài tôi ra thì chỉ có cô. Tôi thiển thiển, coi như tôi cầu xin cô. Tài liệu khách hàng buổi trưa.
Kiểu tôi đã sắp xếp xong hết rồi. Cô chỉ cần ngồi uống trà với khách một lát là được. Cô ta quay phát lại, mắt sắc lẻm như lưỡi dao, sở vũ cầm.
Cô làm cái trò gì vậy? Định ép buộc đạo đức à? Không phải tôi nói khó nghe, nhưng sinh lão bệnh tử là chuyện của bệnh viện.
Cô có về thì thay đổi được gì? Có thời gian dành đó, chi bằng đi mà hầu hạ khách hàng cho tốt. Đừng có suốt ngày mang chuyện riêng tư vào công ty làm phiền người khác.
Tôi nghe như có ai đó vừa tát thẳng vào mặt mình. Cô họng ngại cứng, nhưng tôi vẫn cố nói, thiền thiền, sao cô có thể nói như vậy? Tôi đâu có làm gì sai.
Cô ta ngắt lời, đứng bật dậy, khoanh tay trước ngực, tôi nói sai chỗ nào. Đổi ca là tình cảm, không đổi là bổn phận. Tôi chính là không muốn đổi với cô đấy.
Rồi cô ta nghiêng đầu, giọng chậm rãi như đang thưởng thức từng chữ, vũ cầm à, cô nghĩ cho kỹ đi. Chiều nay nhà đầu tư đó là do cô phụ trách. Khách đến mà không có người tiếp, đơn hàng mất đi, công ty truy cứu trách nhiệm thì cô phải đền toàn bộ đấy.
Mấy chục vạn tệ, cô đền nổi không? Tôi không đền nổi. Nhưng...
Tôi cũng không thể bỏ mặc bà ngoại, tôi lao lên phòng Lưu Tổng, đẩy cửa bước vào. Ông ta đang ngồi giữa lưng ghế ra, tay lướt điện thoại, thấy tôi thì hơi nhớn mày. Tôi nói gấp gáp, Lưu Tổng, bà ngoại tôi đang nguy kịch.
Bệnh viện vừa phát thông báo, chiều nay tôi muốn xin nghỉ một buổi để tới bệnh viện gặp bà lần cuối. Ông ta đặt điện thoại xuống, gõ ngón tay lên mặt bàn, giọng đều đều như đọc quy định, xin nghỉ phải theo chế độ công ty, ít nhất phải đăng ký trước ba ngày, thông báo tạm thời không được tính. Tài liệu tiếp nhà đầu tư buổi chiều tôi đã chuẩn bị đầy đủ rồi, chỉ cần có người giúp tôi bàn giao một chút là được.
Lưu Tổng nhíu mày, giọng lạnh đi, hôm nay cô xin tạm, ngày mai anh xin tạm, công ty còn vận hành được không? Hú hồ chiều nay cô có khách hàng, hợp tác mà hỏng, tổn thất ai chịu trách nhiệm? Cô chịu à, về làm việc đi, đừng mang cảm xúc cá nhân vào công ty.
Tôi đứng chết lặng một giây, sau đó quay người bước ra, phía sau lưng, tôi nghe rõ tiếng Lưu Tổng nói với ai đó. Trong phòng, giọng khinh khỉnh, con bé sở vũ cầm đó chắc chắn là giả vờ. Lấy ông già bà cả trong nhà ra làm cớ, không muốn đi làm, tôi không chịu thói đấy.
Vì trốn việc mà bịa đủ mọi lý do, đúng là quá biết cách ép buộc đạo đức. Rồi một giọng khác chen vào, nghe như tiếng của Tô Thiền Thiền, thay thay đầy vẻ đắc ý, nó sớm không xin, muộn không xin, nhằm đúng ngày nhà đầu tư tới mới xin. Tôi thấy chắc là sáng nay nói chuyện với nhà đầu tư bể rồi, chiều sợ lộ chuyện nên muốn đẩy tôi ra gánh tội thay.
Không nhìn ra đấy chứ, bình thường im im lặng lặng, ai ngờ tâm cơ sâu vậy. Tôi xiết chặt nắm tay, bước nhanh về chỗ ngồi. Điện thoại trong túi rung lên, là mẹ tôi gọi.
Tôi vừa áp máy vào tai, giọng mẹ đã vỡ ra từng mảnh, vũ cầm, con về nhanh đi, bà ngoại con, bà đi rồi. Bà cứ nhắc tên con suốt, cứ hỏi con đã về chưa, sao con còn chưa về. Tôi không kịp về.
Ngày hạ táng bà ngoại, trời mưa rất to. Tôi quỳ trước bia mộ, bùn đất dính đầy đầu gối. Trong tay tôi cầm chiếc điện thoại đã vỡ nát màn hình.
Cái điện thoại... mà hôm đó tôi đã xiết chặt tới mức làm nứt cả mặt kính. Tôi đào một lỗ nhỏ bên cạnh mộ bà, trôn chiếc điện thoại xuống.
Cùng với nó, tôi trôn luôn con người cũ của mình. Cái con người luôn cúi đầu, luôn nhẫn nhịn, luôn để người khác mặc sức nhào nặn. Sở vũ cầm biết ơn, sở vũ cầm dễ bảo, sở vũ cầm không bao giờ nói không.
Từ giờ trở đi, tôi không còn là người đó nữa. Ngày đầu tiên quay lại công ty, tôi đứng trước cửa phòng, hít một hơi thật sâu rồi bước vào. Tôi đi thẳng tới bàn mình, không bật mở, tôi thiển thiển bước vào với nụ cười rạng rỡ như nắng sớm.
Cô ta xách một túi lớn, giọng ngọt như miếng lùi, chào mọi người buổi sáng nha. Hôm nay thời tiết đẹp quá trời, tôi có mang bánh ngọt cho mọi người này. Cả phòng lập tức xôn xao.
Mấy đồng nghiệp bu quanh cô ta như ong vỡ tổ, miệng không ngớt suýt xòa. Cô ta phát từng ly trà sữa, từng hộp bánh, miệng cười tươi giói, nhớ vanh vách khẩu vị từng người, người thì trà sữa khoai môn ít đá 7 phần đường, người thì trà sữa khoai môn ít đá 7 phần đường, Trà xanh phô mai, người thì thêm cả chân trâu. Tiếng cảm ơn díu dít vàng lên không ớt.
Rồi cô ta quay sang phía tôi, chấp mắt mấy cái, giọng ngập ngừng như thế vô cùng ái náy. Ôi, Vũ Cầm, tôi lỡ tính thiếu, quên mất phần của cô rồi. Ngại quá đi, lần sau nhất định tôi mời cô nhé.
Cô ta ngừng một nhịp, rồi hạ giọng xuống, vẻ mặt đầy lo lắng. Vũ Cầm, cô vẫn còn giận tôi vụ không đổi ca đúng không? Tôi biết trong lòng cô oán trách tôi, nhưng hôm đó tôi thật sự có hẹn làm móng mà.
Cô không thể chỉ nghĩ cho mình mà không nghĩ cho người khác được. Tôi không kịp mở miệng, một đồng nghiệp khác đã đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi, sở Vũ Cầm, thiền thiền rốt cuộc đắc tội gì với cô. Cô vừa quay lại đã bày ra cái mặt nặng như chỉ cho ai xem.
Cho dù bà ngoại cô mất thật, cũng không thể chút giận lên đồng nghiệp như vậy chứ. Một người khác phụ họa theo, đúng đó, thiền thiền đã xin lỗi cô rồi, cô còn muốn thế nào nữa? Tôi thiền thiền vội xua tay, giọng run run như sắp khóc, mọi người đừng nói nữa, đều là lỗi của tôi mà.
Tôi nhìn cô ta dễ dàng. Chọn một màn, sau đó chậm rãi đứng lên, giọng bình thản, diễn xong chưa? Cô đã nhắc tới chuyện đổi ca, vậy thì hôm nay chúng ta tính sổ cho rõ ràng.
Tôi lôi điện thoại ra, mở tập tin ghi chú mà suốt mấy đêm tôi đã ngồi sắp xếp lại từng dòng. Tôi đọc chậm rãi, rõ ràng từng chữ một. Tháng 3, cô tổng cộng nhờ tôi đổi ca 5 lần.
Lý do lần lượt là, mùng 5 tháng 3, cô muốn đi phố với bạn thân. 12 tháng 3, cô muốn đi du lịch tỉnh ngoài. 18 tháng 3, cô phải ở nhà chăm bố mẹ chồng.
22 tháng 3, cô nói cơ thể không khỏe. Và 29 tháng 3, cháu trai cô tổ chức sinh nhật. Tôi ngẩn lên nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Nụ cười trên mặt cô ta đã tắt ngấm. Tôi tiếp tục, tháng 4, cô nhờ tôi đổi ca 3 lần. Và lần nào cũng là ngay trước giờ tan làm mới nhắn cho tôi.
Tôi nói tôi rất mệt, không muốn đổi. Cô quay sang nhóm trò chuyện lớn của phòng, đăng mấy câu bóng gió nói tôi lạnh lùng, vô tình, không có tinh thần đồng đội. Cô ta lắp bắp, tôi, tôi lúc đó có việc gấp thật mà.
Tôi không cho cô ta nói hết, tháng 5. Tôi đồng ý đổi ca với cô. Điều kiện là ngày 10 cô trực thay tôi.
Kết quả ngày 10 cô đổi ý ngay tại chỗ, bỏ chạy mất dép, khiến tôi bị trừ toàn bộ tiền chuyên cần. Mà sau đó, cô còn không thèm nói với tôi nổi một câu xin lỗi. Tôi dơ điện thoại lên cao, tin nhắn, bảng chấm công, bảng phân ca, tôi lưu hết từng cái một, rõ ràng rành mạch.
Cô có cần tôi chiếu thẳng lên màn hình lớn, để cả công ty cùng giúp cô ôn lại ký ức không? Cô ta đỏ bừng mặt, giọng thay thế, cô, cô lôi chuyện cũ từ đời nào ra làm gì? Tôi nhìn cô ta, giọng nhẹ tên, tôi không lôi chuyện cũ, tôi chỉ ghi sổ cho cẩn thận thôi.
Cô ta đứng đó, ngực phập phòng, sau đó đột nhiên đổi giọng, cười gượng gạo, rúi ly trà sữa trên tay về phía tôi, là tôi nhớ nhầm thôi mà. Ly trà sữa này tặng cô, coi như tạ lỗi nhé. À đúng rồi, chiều nay đổi ca với tôi nha, tôi có việc gấp.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, không đổi. Cô ta sầm mặt, giọng bắt đầu gây gắt, thôi được rồi, có phải tôi không trả lại cô đâu? Cô làm nốt mấy cái phương án đó.
Để lên bàn tôi là được, đơn giản lắm Tôi lặp lại từng chữ Tôi nói là không đổi Cô ta quăng phịch ly trà sữa xuống bàn Giọng thay thế lên, sở vũ cầm Cô đừng có quá đáng Chúng ta là đồng nghiệp, cần gì phải tuyệt tình như vậy Chỉ vì một ly trà sữa mà cô nhớ thủ tới tận bây giờ sao Loại người này thật đáng sợ Mọi người nên tránh xa ra Rồi cô ta quay ngoắt đi, vừa bước vừa nói vọng lại Trà sữa tôi đã đưa cô rồi Nếu cô còn vướng bận, tối nay tôi về sẽ mua cho cô ly khác Cứ quyết định vậy đi Mấy đồng nghiệp lập tức vây quanh ăn ủi cô ta Người thì bảo cô ta đừng chấp nhật loại người cố tình làm khó Người thì rủ nhau tối ăn gì để giải tỏa Cô ta lại cười tươi như hoa Hứa tôi đi xem phim về sẽ mời mọi người ăn lẩu cua Ăn đồ nhật, ai tăng ca cũng có phần Tôi ngồi xuống ghế Nhìn đám người đó cười nói rôm rả Cô ta tưởng tôi chỉ giận một lúc Cô ta tưởng một ly trà sữa có thể xóa sạch tất cả Nhưng không Buổi chiều hôm đó, khi tôi đang ngồi trước máy tính Thì nghe thấy tiếng ồn ào ngoài sảnh Một người đàn Ông lạ mặt đang đứng giữa phòng, giọng bực bội, Tô Thiển Thiển đâu? Tôi tới đúng hẹn, chẳng lẽ không có người tiếp tôi? Lễ tân cuốn quyết, anh có hẹn trước không ạ?
Người đàn ông càng bực hơn, tôi không hẹn trước. Nhưng chính Tô Thiển Thiển đã đích thân hứa với tôi, chỉ cần là ngày làm việc thì lúc nào cũng có người tiếp. Giờ người đâu?
Đúng lúc đó, một đồng nghiệp quay sang tôi, giọng như ra lệnh, vũ cầm, sáng hôm trước chẳng phải Thiển Thiển có bàn với cô đổi ca rồi sao? Cô mau ra tiếp đi. Một người khác phụ họa, đúng đó, còn đứng ngay ra đó làm gì?
Tôi ngồi nguyên tại chỗ, nhìn thẳng vào bọn họ, tôi không hề đổi ca với cô ta. Sáng nay tôi đã từ chối rõ ràng yêu cầu đổi ca của cô ta. Tai các người điếc hết rồi à?
Người đàn ông kia bấm điện thoại, đầu dây bên kia vang lên giọng nữ máy móc, thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được. Ông ta cúp máy, cười lạnh, Tô Thiển Thiển, cô dám không nghe điện thoại của tôi. Cầm hợp tác của khách hàng làm cho đùa, cầm lời hứa trốn công sở làm lời nói gió bay.
Đây chính là thái độ làm việc của nhân viên công ty các người sao. Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn Ê tân cuống cuồng, Trương Tổng, anh đừng giận, chúng tôi lập tức liên hệ với tôi thiền thiền, bảo cô ấy quay về ngay. Người đàn ông kia khoát tay, giọng dứt khoát, không cần.
Thứ tôi ghét nhất chính là đối tác nuốt lời. Giai đoạn đầu tiếp nhận đã sai sót liên tục, tới thời điểm thanh chốt người phụ trách lại mất liên lạc. Hợp tác lần này, tôi thấy không cần tiếp tục nữa.
Ông ta quay lưng bước thẳng ra ngoài, cả phòng im phang phắc. Tôi ngồi yên, lòng bình thản lạ thường. Trước kia, vô số lần tôi đứng ra gánh thay cô ta, để cô ta ung dung hưởng thụ công sức của tôi.
Giờ đây, chính cô ta tự ý bỏ vị trí, thì hậu quả cũng nên do chính cô ta gánh lấy. Mấy đồng nghiệp thì thầm với nhau, người vừa rồi là ai vậy? Nghe danh chưa từng thấy.
Chắc là khách nhỏ thôi, làm bộ làm tịch. Thôi kệ, không liên quan tới mình, tôi còn chờ tiệc của thiền thiền nữa. Nhưng họ không biết rằng, cái người bị bỏ mặc đó chính là Trương Tổng.
Cũng không biết rằng, hợp đồng bị mất hôm đó trị giá 50 vạn tệ. Lưu Tổng nổi trận lôi đình. Ông ta đập bàn quát vang cả tầng lầu.
Tôi thiền thiền khóc lóc chạy về. Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn. Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
Mắt đỏ hoe, miệng không ngừng đổ lỗi cho tôi. Cô ta nói cô ta đã bàn giao công việc cho tôi, nói cả phòng đều nghe thấy. Nhưng tôi chỉ lạnh lùng hỏi ngược lại mấy người có mặt lúc đó, các người ai nghe thấy tôi nói đồng ý chưa?
Không ai dám gật đầu, bởi vì tôi chưa từng gật đầu. Lưu Tổng tức tới run cả tay, bắt cô ta viết kiểm điểm 5.000 chữ, trừ toàn bộ tiền thưởng hiệu quả tháng này, ghi lỗi lớn một lần. Rồi ông ta quay sang cả phòng, giọng như sấm, còn các người, quản lý bộ phận lòng lẻo, bỏ việc không báo cáo.
Toàn bộ tiền chuyên cần tháng này hủy hết, ai còn dám tùy tiện nhận đổi ca nữa thì cút ngay. Cả phòng nhao nhao kêu oan, người thì bảo còn chờ tiền trả nợ nhà, người thì đổ hết lên đầu tôi, nói tôi ích kỷ, nói tôi nhẫn tâm nhì khách bỏ đi. Tôi thiền thiền đứng giữa đám đông, nước mắt lã trã, giọng nghe ngẹ như thể oan ức lắm, là tôi không tốt, là tôi quá ngây thờ.
Tôi cứ tưởng Vũ Cầm sẽ giúp tôi. Cho dù có giận tôi, nghĩ tới tiền thưởng của mọi người, cô ấy cũng sẽ nhận lời. Ai ngờ cô ấy có thể cho mắt nhìn Trương Tổng bỏ đi.
Y, là tôi quá ngây thơ, không ngờ cô ấy lại tuyệt tình như vậy. Mấy người kia lập tức quay sang tôi, mắt trợn trừng, miệng không ngớt chửi rùa. Tôi nhìn đám người đó, lòng chỉ thấy lạnh.
Đây chính là những kẻ mà trước kia tôi từng moi tim moi phổi đối đái. Trước lợi ích, bọn họ chưa từng cần sự thật. Bọn họ chỉ cần một con dê tế thần để chút giận cho nhẹ lòng.
Mà tôi, không cần phải tranh cãi với họ làm gì. Tranh cãi chỉ phí thời gian và cảm xúc của tôi. Dù sao thì trong mắt tôi, không phải họ cô lập tôi, mà là tôi cô lập họ.
Tôi đứng dậy, cầm túi sách, bước thẳng ra ngoài. Phía sau lưng, tiếng bọn họ lắp bắp kinh ngạc. Cô ta, cô ta cứ vậy mà đi.
Sáng hôm sau, tôi thiền thiền ôm bàn kiểm điểm dây cộp lên phòng Lưu Tổng. Cô ta khóc lóc thảm thiết, nói mình đã viết đủ 5.000 chữ, nói mình biết lỗi rồi. Lưu Tổng ngồi đó, mặt vẫn còn căng như dây đàn.
Cô ta lau nước mắt, giọng đầy hối hận. Lưu Tổng, tôi biết hôm qua là tôi hồ đồ. Tôi cứ tưởng Vũ Cầm sẽ giúp tôi nên mới dám đi.
Sai rồi, đều là lỗi của tôi. Lưu Tổng thở dài, được rồi, đừng khóc nữa. Khóc cũng không thể khóc lại hợp đồng của Trương Tổng.
Tô Thiền Thiền lập tức ngẩn lên, mắt sáng giựt. Lưu Tổng, tôi biết phía Trương Tổng đã không thể cứu vãn. Cho nên hôm nay tôi đã đặc biệt liên hệ với Triệu Tổng của Tập đoàn Thịnh Nguyên.
Lưu Tổng nhớn mày, Thịnh Nguyên. Cô ta gật đầu lia lia, đúng vậy, chính là Thịnh Nguyên trước giờ vẫn đang trong giai đoạn quan sát. Triệu Tổng chiều nay 3 giờ sẽ tới.
Ông ấy nói nếu phương án của chúng ta phù hợp, có thể trực tiếp bàn hợp đồng khung theo năm. Lưu Tổng hỏi rồn, hợp đồng khung theo năm giá trị bao nhiêu? Cô ta hạ rọng, cô nén vẻ đắc ý, con số bảo thủ là 800 vạn tệ trở lên.
Sau này nếu hợp tác ổn định còn có thể tăng thêm. Lưu Tổng nhìn cô ta chằm chằm, cô chắc chắn chiều nay cậu ta sẽ tới chứ? Cô ta gật đầu chắc nịch, chắc chắn.
Đích thân tôi hẹn, Triệu Tổng rất tin tưởng tôi, ông ấy nói chỉ xem phương án do tôi làm. Lưu Tổng ngả người ra ghế, rọng dự đi hẳn, cái khách hàng thị nguyên này phòng thị trường đã nhăm nhe từ lần. Ông, nếu cô ký được, chuyện hôm qua tôi có thể tạm thời không truy cứu.
Cô ta mừng rỡ ra mặt, cảm ơn Lưu Tổng, tôi biết ngay anh là tốt nhất mà. Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ không để anh thất vọng. Lưu Tổng nghiêm rộng, tôi thiền thiền, tôi nhắc lại lần cuối.
Lần này tuyệt đối không được xảy ra sai sót. Phương án, hợp đồng, bảng báo giá đều phải chuẩn bị trước. Trà nước, phòng họp, thiết bị trình chiếu phải kiểm tra từng thứ một.
Nếu còn rớt dây xích thì không phải viết kiểm điểm đơn giản vậy đâu. Cô ta vội gật đầu, tôi đảm bảo không sơ xuất. Lưu Tổng, vậy tôi đi chuẩn bị trước đây.
Cô ta bước ra khỏi phòng Lưu Tổng, gương mặt đã thay hẳn một lớp da mới. Cô ta vỗ tay gọi cả phòng, giọng dạng dỡ, mọi người nghe tôi nói này. 3 giờ chiều nay, triệu tổng của tập đoàn Thịnh Nguyên sẽ tới công ty chúng ta bàn hợp tác không theo năm.
Có người hỏi, Thịnh Nguyên, có phải cái tập đoàn dầu nứt đố đổ vách đó không? Cô ta cười tươi, cũng bình thường thôi, chỉ là đơn hàng 800 vạn tệ khởi điểm thôi mà. Cả phòng lập tức nổ tung, người thi trầm trồ khen cô ta.
Giỏi giang, người thì bảo hôm qua mới mất chương tổng mà hôm nay đã kéo được 800 vạn, đúng là không phải dạng vừa. Cô ta đứng giữa đám người, ngẩn cao cầm, liếc sang phía tôi, giọng cố ý kéo dài, vũ cầm nghe thấy không? 800 vạn đó, có người tốn bao tâm tư hại tôi, tưởng tôi xong đời.
Đáng tiếc quá đi, tôi chỉ cần một cú điện thoại là có thể lấy được đơn hàng còn lớn hơn của chương tổng. Khoảng cách giữa người với người, có lúc cách xa nhau như vậy đó. Tôi không thể ngừng đầu lên.
Cô ta bước lại gần bàn tôi, cố tình chạm vào chồng tài liệu của tôi, giọng khiêu khích, cô giả vờ không để bụng gì à. Trong lòng chua lắm đúng không? Tôi vẫn không nhìn cô ta, chỉ lạnh nhặt nói, không chua.
Cũng chỉ có loại người như cô suốt đời chắc cũng chẳng với tới nổi khách hàng 800 vạn. Cô ta cười khẩy, các người yên tâm, đợi chiều nay tôi ký thành công, tối nay mời mọi người ăn tiệc lớn. Cả phòng lại vang lên tiếng hoan hô, người thì đòi ăn buffet hải sản, người thì đòi ăn nhà hàng nướng mới mở.
Cô ta cười hớn hở, dơ tay đếm từng người, cố tình đếm tới tôi thì dừng lại. nhét mép, còn một số thứ, thì không tính là người. Mấy người kia cười rỗ lên.
Cô ta bước tới gần tôi, giọng thấp xuống nhưng vẫn đủ để cả phòng nghe thấy. Sở vũ cầm, cô nhìn xung quanh đi. Tất cả mọi người đều đứng về phía tôi, đều thích tôi.
Còn cô, bị cả công ty xa lánh, bị tất cả phớt lờ. Có phải ấm ức lắm không? Khó chịu lắm không?
Tôi ngẩn lên nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng bình thản, nước hoa của cô nồng quá. Đứng xa tôi ra. Cô ta cười lạnh, hừ, cô cũng chỉ còn cái miệng thôi.
Tôi lười chấp cô. Khách hàng 800 vạn chiều nay đã chắc chắn do tôi tiếp. Chỉ cần ký xong, Lưu Tổng nhất định sẽ cất nhắc tôi.
Sau này tài nguyên, dự án của phòng đều là của tôi. Cả đời này cô chỉ có thể chạy theo sau tôi nhặt rác, vĩnh viễn bị tôi đè một đầu. Tôi nhìn cô ta, chậm dãi nói con chó sủa càng to, thì lúc rơi xuống, tiếng rơi càng hay.
Cô ta trợn mắt, còn định nói gì đó thì Lưu Tổng bước ra, giọng quát, còn ồn cái gì nữa. Khách sắp tới rồi, mau đi chuẩn bị đi. Cô ta lập tức Đổi giọng, cười tươi giói, Lưu Tổng, chuẩn bị xong hết rồi ạ.
Em chỉ đang kiểm tra lại hợp đồng một chút thôi. Lưu Tổng nhìn cô ta, giọng nghiêm nghị, tô thiền thiền, tôi nói lần cuối cùng. Đơn của Triệu Tổng mà ký được, phòng chúng ta quý này đều dễ thở.
Còn nếu xảy ra sai sót, cô tự biết hậu quả. Cô ta cười tươi, Lưu Tổng cứ yên tâm. Em nhất định sẽ kè kè bên cạnh Triệu Tổng, hầu hạ chú đáo, nói chuyện tới khi nào ông ấy hài lòng thì thôi.
Hôm nay nhất định phải thúc đẩy ký hợp đồng. Lưu Tổng gật đầu, tốt nhất là vậy. Cô ta quay sang cả phòng, giọng đầy khí thế, mọi người nghe thấy chưa?
Lưu Tổng coi trọng vụ này như vậy, đợi ký xong, phòng chúng ta lại có thể ngừng cao đầu rồi. Tối nay tiệc lớn không quên ai đâu. Đương nhiên, trừ một số thứ không tính là người.
Cô ta lướt tôi một cái, cười khẩy. Đúng lúc đó, điện thoại trong túi cô ta reo lên. Cô ta cao mày nhìn màn hình, giọng bực bội, giờ này ai gọi vậy?
Nhà trẻ à, lại bắt tôi đi đón con sao? Hôm nay tôi làm gì có thời gian? Khách hàng 800 phút.
Bạn sắp tới rồi, phiền chết đi được. Tôi nhìn cô ta cao mày trước màn hình điện thoại, nghe giọng cô ta bực bội vang lên khắp phòng. Rồi cô ta bắt máy, giọng cọp lốc, không giấu được vẻ khó chịu.
Này cô giáo, tôi đang đi làm, có chuyện gì tôi hãng nói. Tôi vẫn đứng ngay đó, tay cầm cốc nước còn ấm. Cô ta nói chưa giấc câu thì im bật.
Mặt cô ta trắng bệch ra, môi mấp máy, giọng lạc hẳn đi. Cô nói gì? Tài nạn.
Sao lại tài nạn được? Con trai tôi không phải đang ở trường mẫu rào sao. Đầu dây bên kia nói gì đó rất dài.
Cô ta đứng chết chân, mắt trợn to nhìn vào khoảng khâu trước mặt. Tôi nghe thấy tiếng cô ta lặp lại từng chữ như thế không tin vào tay mình. Chị cố, đậu đậu là trong lúc tan học diễn tập, chạy ra cổng, bị một chiếc xe điện đâm ngã.
Chân bị chảy máu, người đã được đưa đến bệnh viện thành phố số 2 rồi, chị mau tới đây một chuyến. Giọng cô giáo bên kia gấp gáp, âm thanh lọt ra khỏi loa ngoài. Tô Thiển Thiển nắm chặt điện thoại, ngón tay run lên từng hồi.
Cô ta hỏi rồn, giọng sắc lạnh như muốn cắt ngang lời người bên kia. Chất... Chảy máu có nặng không?
Bây giờ nó còn tỉnh không? Cô giáo, cô đưa điện thoại cho nó nghe, cô đưa cho đậu đậu nghe điện thoại đi. Tôi nhìn thấy rõ mồ hôi túa ra trên chán cô ta.
Giọng cô ta đã không còn vẻ bực bội như lúc mới bắt máy nữa, mà là hoảng loạn thật sự. Người bên kia trả lời gấp gáp. Đứa bé bây giờ đang ở trên xe cấp cứu.
Bác sĩ không cho cử động lung tung. Chị đừng hỏi nữa, mau đến bệnh viện ký giấy đi. Cô ta buông điện thoại xuống một chút, hít thở gấp, rồi quay ngoát sang phía tôi.
Mắt cô ta đỏ hoe, giọng đã bắt đầu run dậy. Vũ Cầm, tôi cầu xin cô, con trai tôi gặp tai nạn rồi, nó đang ở trên xe cấp cứu, bây giờ tôi phải tới bệnh viện. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, không tránh đi.
Cô ta nói như sắp khóc, còn tôi chỉ nhấp một ngụm nước, giọng bình thản. Vậy cô đi đi, tôi có cản cô đâu. Cô ta xứng lại một giây, rồi bước tới gần tôi hơn, giọng khẩn thiết và đầy toan tính.
Nhưng triệu tổng 3 giờ chiều nay sẽ tới ký hợp đồng 800 vạn, tôi không đi được. Hợp đồng này ký xong, tôi có thể lấy mấy chục vạn. bản tiền hoa hồng là có thể mua thêm hai cái túi sách rồi.
Tôi nghe tới đó mà suýt bật cười. Con trai đang nằm trên xe cấp cứu mà trong đầu cô ta vẫn còn chỗ để nghĩ tới túi sách. Cô ta thấy tôi không có phản ứng gì, lại tiếp tục nói, giọng càng lúc càng gấp.
Cô chẳng phải chỉ muốn tiền thôi sao? Như vậy đi, tới lúc đó tôi lấy được tiền hoa hồng, tôi chia cho cô 500. Không, 1.000.
Chế ít à, tôi cho cô 2.000, được chưa? Bùi vũ cầm, tôi cầu xin cô. Buổi chiều cô thay tôi tiếp triệu tổng, đem hợp đồng ký xong, tôi tới bệnh viện thăm đậu đậu, cầu xin cô.
Tôi đặt cốc nước xuống bàn, nghe tiếng cạch nhỏ vang lên giữa khoảng lạng. Cô ta nhìn tôi đầy chờ mong, như thể 2.000 tệ kia là một ân huệ lớn lao lắm. Tôi khẽ nghiêng đầu, giọng chậm rãi.
Vậy thì sao? Chuyện này thì liên quan gì tới tôi? Cô ta chấp mắt liên tục, bước thêm nửa bước nữa.
Sao lại không liên quan? Tôi không thể tự ý bỏ làm được. Cô thay ca cho tôi, chỉ có một buổi chiều thôi.
Tôi đảm bảo, tôi đảm bảo lần sau nhất định sẽ thay ca cho cô. Tôi không trả lời ngay. Cô ta vội vàng nói thêm, giọng gần như nảy ép.
Không được, Lưu Tổng cũng đã nói rồi, không ai được tùy ý thay ca, nếu không sẽ bị đuổi việc ngay lập tức. Tôi nhớn mày, nhìn cô ta. Cô ta vẫn đứng đó, hai tay nắm chặt lấy nhau, mắt không rời khỏi mặt tôi.
Tôi thấy trong mắt cô ta không chỉ có lo lắng cho con trai, mà còn có một nỗi sợ mất đi món tiền hoa hồng kết xù sắp tới. Tôi nói, giọng vẫn đều đều. Cô bớt lấy Lưu Tổng ra làm cái cớ đi.
Cô chính là đang báo thủ riêng. Sở Vũ Cầm, cô mà không đồng ý thay ca với tôi, chính là đang phá hủy cả gia đình tôi. Cô đây là mưu sát.
Cô ta càng nói càng kích động, giọng thay thế lên. Tôi nghe tới hai chữ mưu sát mà thấy buồn cười. Tôi nhìn cô ta, hỏi lại một câu.
Vậy cô nghĩ thế nào? Cô ta gào lên. Tôi chính là không thay.
Sở Vũ Cầm, con đàn bà đê tiện này, đồ lòng lang dạ sói, nhà tôi đã thành thế này rồi, cô thế mà còn có tâm trí ngồi đây uống nước. Tôi nói cho cô biết, nếu vì cô mà làm đậu đậu nhà tôi sẽ ra chuyện. gì, tôi làm ma cũng không tha cho cô, tôi sẽ kéo cô cùng xuống địa ngục.
Tôi nhìn cô ta gào lên giữa văn phòng, mặt đỏ gay, nước mắt lưng tròng, nhưng vẫn không hề có ý định bỏ đi. Tôi chậm rãi nhắc lại hai chữ cuối cùng của cô ta. Xuống địa ngục, hóa ra đây chính là thái độ cầu xin của cô.
Cô ta đứng im, tôi thấy ngực cô ta phật phòng dữ dội, hai hàm răng miến chặt. Rồi đột nhiên, cô ta đưa tay lên, tát mạnh vào má mình một cái, tiếng chát vang lên khô khốc. Cô ta lại tát thêm cái nữa, rồi tự lầm bầm.
Tôi thiền thiền, mày phải nhịn. Đợi hôm nay thay ca xong rồi hãy tính sổ với nó. Tôi nghe rõ từng chữ cô ta thì thầm.
Cô ta ngẩn lên nhìn tôi, mắt ẩn ẩn nước, giọng run dậy. Tôi sai rồi, Vũ Cầm, là tôi sai rồi. Cô đánh tôi đi, là tôi đáng bị đánh.
Tôi không phải là người. Tôi không nên nhắm vào cô, tôi không nên cô lập cô ở văn phòng. Tôi đáng chết.
Sau này sẽ không bao giờ như vậy nữa. Cô giúp tôi lần cuối cùng thôi, được không? Sở Vũ Cầm.
Cô ta bước tới, chia tay ra như muốn nắm lấy tay. Tôi, tôi lùi lại một bước, nhìn cô ta từ trên xuống dưới, giọng lạnh tanh. Cô đừng như vậy, cô không thể thấy chết không cứu được.
Cô ta gật đầu lia lia. Đúng vậy, cô không thể thấy chết không cứu. Tôi bật cười nhạt.
Thấy chết không cứu, tôi có phải bác sĩ đâu, cứu không nổi con trai cô. Cô ta vội sửa lời, giọng nhanh như sợ tôi hiểu lầm. Tôi không nói đậu đậu, tôi nói hợp đồng của triệu tổng.
Cô thay tôi tiếp nhận một chút, chỉ một buổi chiều thôi. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, không còn cười nữa. Tôi thiền thiền, tôi nhớ rất rõ.
Một tháng trước, bà ngoại tôi đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, sắp không qua khỏi. Tôi quỳ xuống cầu xin cô thay ca cho tôi. Lúc đó cô nói thế nào?
Cô nói sinh lão bệnh tử, đó là chuyện của bệnh viện, tôi có tới thì được gì. Cô nói thay ca là tình cảm, không thay là bồn phận. Cô ta há miệng, nhưng không nói nên lời.
Tôi bước tới một bước, giọng chậm rãi từng chữ. Sao? Bây giờ tới lượt con trai cô vào viện, những lời đó không còn dùng được nữa à?
Cô ta lắp bắp. Đó, đọc. Ông giống nhau, con trai tôi mới 5 tuổi.
Tôi gật đầu, giọng vẫn đều. Bà ngoại tôi nuôi tôi hơn 20 năm, trước lúc Lâm Trung còn gọi tên tôi. Trong mắt cô, bà ấy đáng bị coi là chuyện của bệnh viện.
Cô ta chừng mắt nhìn tôi, giọng đột nhiên sắc nhọn trở lại. Sở vũ cầm, cô thấy chết không cứu, cô sẽ không được chết tử tế, cả nhà cô đều sẽ gặp báo ứng. Tôi nhìn cô ta, thả nhiên.
Thế à, nếu tôi gặp báo ứng, cô trốn được sao? Cô ta nghẹn họng. Đúng lúc đó, điện thoại của cô ta lại reo lên.
Cô ta nhìn màn hình, mặt tái đi, vội bắt máy. Đầu dây bên kia là tiếng đàn ông gầm lên, âm thanh lớn tới mức tôi đứng gần cũng nghe thấy rõ. Này, tô thiền thiền, mày chết ở xóa nào rồi?
Bác sĩ nói đầu con phải khâu, con phải làm kiểm tra, sao mày còn chưa tới? Cô ta vội...