0 lượt xem
1 giờ trước - 2026-09-11 15:29
0:00
0:00
Cô giỏi thì cút đi. Giọng trịnh kiến bình dít lên the thế, át cả tiếng điều hòa đang chạy trong phòng tổng giám đốc. Hắn đập mạnh tập tài liệu xuống mặt bàn gỗ lim, những tờ giấy trắng tung tué như mảnh vụn của một thứ vừa bị nghiền nát.
Tôi đứng im, hai tay buông xuôi, lưng thẳng. Phòng họp kính trong suốt, bên ngoài hơn 30 nhân viên phòng kỹ thuật đang vờ cúi đầu vào màn hình, nhưng tôi biết họ đang nhìn. Họ luôn nhìn, chỉ là hôm nay không ai dám nhìn thẳng.
Trịnh kiến bình chống hai tay lên bàn, người hơi dướn về phía trước, áo sơ mi trắng của hắn nhăn nhúng ở khủyu tay, cà vạt lệch sang một bên vì cơn giận. Hắn nhìn tôi như nhìn một con kiến vừa bò qua chân bàn làm việc của hắn. Mày nghĩ mày là ai?
Hắn gần từng chữ, một nhân viên kỹ thuật cũng dám đòi tăng ngân sách. Tao cho mày vào đây là để gõ mã lệnh, không phải để dạy tao cách điều hành công ty. Tôi hít vào, không sâu chỉ vừa đủ để giọng mình không run.