0 lượt xem
3 giờ trước - 2026-09-17 10:34
0:00
0:00
Tôi đi xem mắt với mục tiêu duy nhất, dọa cho tổng tài chạy mất dép. Ai ngờ anh ta không những không chạy, còn đưa tôi chi phiếu chống và bảo, điền bao nhiêu tùy em. Tôi tưởng mình gả vào háo môn để chịu khổ.
Ai ngờ mẹ chồng là phan cứng của tôi, bố chồng thì ăn ủi bằng thẻ đen. Còn chồng tôi, là tổng tài mặt liệt bị tha hóa thành máy sủng vỡ vô trì. Nhưng điều tôi không biết là, 5 năm trước, một tờ 50.000 và nửa ổ bánh mì của tôi, đã cứu mạng chính người đàn ông này.
Hóa ra, tôi không phải gả để báo ân, mà là được cưới để được trả ơn, cả đời. 11 giờ đêm, trong căn phòng bừa bộ như vừa trải qua một trận cằn quét của binh chủng thiết giáp, tôi, Lê Vi, đang cầm bút vẽ điện tử, mắt trận chừng nhìn màn hình máy tính, quồng thâm dưới mắt tôi lúc này. Có lẽ đã đủ tư cách để xin cấp thẻ cư trú vĩnh viễn trong rừng trúc cùng đám gấu trúc tứ xuyên.
Deadline, deadline là mạng sống, tôi gào thét trong lòng, đôi bàn tay gõ phím như gãy đàn tranh. Đúng lúc kịch tính nhất, khi nữ chính trong chuyện của tôi đang định nhảy vực vì tình thì dầm một cái, cửa phòng bị đá văng. Mẹ tôi, phu nhân Lê Gia, đứng đó với khí thế của một vị đứng quân vừa thắng trận trở về.