0 lượt xem
4 giờ trước - 2026-09-09 14:33
từng ngồi sổng bên chiếc máy mẫu bị dò nước, hỏi tôi có sửa được không, thậm chí, trong một khoảnh khắc, tôi còn nghĩ, nếu chỉ là cái tên, hay là mình lại nhường thêm một lần nữa, như tất cả những lần trước, nhưng, ba tập tài liệu trên bàn, đâu chỉ muốn lấy đi cái tên của tôi. Chúng đã thay tôi quyết định, 10 năm tới tôi phải đứng ở đâu, được làm gì, không được gặp ai. Chú Đình Sơn nhìn tôi rất lâu, cô chắc chứ, chắc chỉ vì một danh sưng, mà để 1.600 con người cùng gánh hậu quả, ngài hoàn toàn có thể nộp hồ sơ theo đúng sự thật.
Thế nào là sự thật? Ai là người định nghĩa? Ít nhất không thể để người mới vào công ty 3 tháng, lại định nghĩa lại toàn bộ lịch sử.
Câu nói ấy vừa rứt, chút ôn hòa cuối cùng trên gương mặt Chú Đình Sơn cũng biến mất, ông không quát, cũng không đập bàn, chỉ cầm ông nghe điện thoại nội bộ lên, thông báo cho phòng nhân sự và trung tâm công nghệ thông tin. Lam ẵn ngởng đầu, Chủ tịch Chu, kể từ thời điểm này, tạm dừng toàn bộ công việc đối ngoại của trình thư ninh, khách hàng, truyền thông, nhà đầu tư, nhà cung cấp. Cô ấy không còn đại diện cho công ty nữa, nhưng hồ sơ niêm yết vẫn đang được thực hiện.
hiện. Phần công bố thông tin do cô ấy phụ trách. Khải Minh sẽ tiếp nhận.
Lam vẫn không lập tức trả lời. Chu Đình Sơn nhìn bà. Còn vấn đề gì nữa?
Cần có quyết định điều chỉnh chức vụ chính thức. Nửa tiếng nữa sẽ có. Ông đặt điện thoại xuống.
Rồi quay sang tôi. Chẳng phải cô luôn cho rằng mình không thể thay thế sao? Vậy thì cứ nhìn xem.
Không có cô. Công ty có tiếp tục tiến về phía trước hay không? Tôi chưa từng nói mình không thể thay thế.
Nhưng việc cô đang làm lúc này chính là dùng cả công ty để ép tôi thừa nhận cô. Tôi đứng dậy. Tôi không cần ngài thừa nhận.
Khóe môi Chu Đình Sơn khẽ động. Trong mắt ông không còn một chút ý cười. Đó là lần đầu tiên trong 9 năm quen biết.
Tôi nhìn thấy sự khinh miệt rõ ràng đến vậy trên gương mặt ông. Vậy cô muốn gì? Tôi chỉ muốn.
Ngài đừng tiếp tục sửa lại cuộc đời của tôi. Tôi cầm lấy chiếc laptop của mình. Không động vào 3 tập tài liệu trên bàn.
Đi đến cửa. Chu Đình Sơn lại gọi. Trình Thư Ninh.
Tôi quay đầu. Hôm nay cô bước ra khỏi căn phòng này. Trách nhiệm làm chậm tiến độ niêm yết.
Sẽ được ghi vào biên bản họp hội đồng quản trị. Tôi nhìn thẳng vào ông. Vậy thì, hãy ghi luôn cả 3 tập tài liệu này vào đó, ngài nghĩ chỉ dựa vào quy trình là có thể bảo vệ cô sao, ít nhất nó còn đáng tin hơn những lời hứa bằng miệng của ngài.
Tôi kéo cửa bước ra, bên ngoài, đại diện công ty chứng khoán, đơn vị kiểm toán, nhân viên hành chính, người của văn phòng chủ tịch, tất cả đều đang chờ trang ký cuối cùng. Có người vừa thấy tôi đi ra, theo bản năng nhìn xuống tay tôi. Tôi, trong tay tôi, chỉ có chiếc laptop, 11h06, phiên bản hồ sơ niêm yết vốn phải được khóa đúng giờ, vẫn chưa thể hoàn tất, 11h20.
Trong nhóm quản lý của công ty xuất hiện một thông báo, do điều chỉnh phân công nội bộ kể từ hôm nay, bà Trình Thư Ninh tạm dừng toàn bộ công việc đại diện đối ngoại của công ty. Mọi công việc liên quan sẽ do Phó Tổng Giám đốc Điều hành Chu Khải Minh trực tiếp phụ trách, thông báo, không hề giải thích nguyên nhân. 15 phút sau, trợ lý của Chu Khải Minh gửi cho tôi một danh sách bàn giao, danh sách khách hàng, danh sách nhà cung cấp chiến lược, các quyết định về sản phẩm, định hướng truyền thông, cùng toàn bộ nội dung giải trình hồ sơ niêm yết vốn do tôi phụ trách, dòng cuối cùng của danh sách.
Ghi rõ, vui lòng hoàn tất việc bàn giao toàn bộ quyền hãn trước 18 giờ hôm nay không được làm ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của công ty. Khi tôi trở lại văn phòng, đã có hai nhân viên của Trung tâm Công nghệ Thông tin đứng chờ trước cửa. Một người trong số họ đã làm việc cùng tôi suốt 5 năm.
Vừa nhìn thấy tôi, cậu ấy lập tức cúi đầu. Tổng Giám đốc trình, xin lỗi, cứ làm theo quy trình. Cậu ấy ôm laptop, hai bàn tay run đến mức không vững.
Việc đầu tiên là khóa quyền truy cập vào kho dữ liệu hồ sơ niêm yết. Tiếp theo, xóa quyền quản trị cao nhất trong hệ thống quản lý khách hàng. Cuối cùng, khóa chức năng gửi thư từ hộp thư điện tử công ty của tôi.
Mỗi một thao tác, hệ thống đều hiện lên một cửa sổ xác nhận. Có chắc chắn muốn hủy quyền của người dùng này không? Cậu ấy bấm xác nhận một lần, rồi lần thứ hai.
Lần thứ ba, đến lần thứ tư, có người gõ cửa, là trưởng phòng nhân sự. Trên tay cầm quyết định điều chỉnh chức vụ vừa được in xong, bên dưới đã có chữ ký của chú Đình Sơn. Kể từ khoảnh khắc ấy, tôi vẫn còn văn phòng.
Vẫn nhận lương, nhưng tôi không còn được phép. Nhân danh Trừng Quang, nói dù chỉ một câu, với... Bất kỳ khách hàng nào mà chính tay tôi mang về.
10. Người sáng lập bị đình chỉ công tác. Ngày đầu tiên sau khi mọi quyền hạn bị thu hồi, tôi vẫn ngồi trong văn phòng cũ.
Tấm biển ngoài cửa, chưa được thay. Những chồng tài liệu trên bàn, cũng không ai động vào. Nhưng mọi công việc, đều lặng lẽ tránh khỏi tôi.
9 giờ sáng, cuộc họp định kỳ của bộ phận sản phẩm vẫn diễn ra như thường lệ. Ở cửa phòng họp, tôi gặp kỹ sư hứa. Anh ôm chiếc laptop, đang bước đi thì khượng lại.
Tổng Giám Đốc Trình, cuộc họp hôm nay tôi biết trong thư mời họp, tên tôi đã biến mất. Anh mất máy môi. Cuối cùng chỉ nói, bản báo cáo sự cố hệ thống.
Tôi sẽ gửi vào email cá nhân của chị. Đừng gửi, tại sao toàn bộ tài liệu hiện đều đang trong giai đoạn nhạy cảm. Cứ làm đúng quy trình của công ty.
Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy mâu thuẫn. Nhưng người tìm ra nguyên nhân sự cố là chính chị. Tôi chỉ cùng mọi người điều tra.
Ai tìm ra, cũng không làm thay đổi cách bản báo cáo được viết. Nói xong câu ấy, tôi mới giật mình nhận ra. Nó gần như giống hệ câu nói tôi từng lặp đi lặp lại suốt 9 năm.
Chỉ cần công ty ổn là được. Khác biệt duy nhất là... À, trước đây tôi chủ động nhường công lao, còn bây giờ, ngay cả quyền được nhường, tôi cũng không còn.
10 giờ tôi mở phần mềm liên lạc nội bộ, nhóm ban điều hành cốt lõi trừng quang đã biến mất khỏi danh sách, nhóm dự án niêm yết cũng không còn. Các nhóm chuỗi cung ứng, sản phẩm, dịch vụ khách hàng vẫn còn hiển thị, nhưng khi tôi bấm vào, dòng thông báo ở đầu màn hình hiện rõ. Quản trị viên đã hạn chế quyền phát biểu của bạn.
11h20, Thiệu Lam gửi cho tôi một tin nhắn riêng. Tổng Giám đốc Trình, buổi đàm phán với nhà cung cấp chiều nay, họ yêu cầu em không được đưa chị theo. Vài giây sau, tin nhắn ấy bị thu hồi.
Tôi không hỏi, là ai đưa ra yêu cầu đó? Buổi chiều, phòng nhân sự đến thu lại thẻ ủy quyền sử dụng con dấu và quyền ra vào giữ phòng của tôi. Người phụ trách là một quản lý trẻ mới được thăng chức không lâu, trước đây, mỗi lần gặp tôi, cậu ấy đều lập tức đứng dậy.
Có Tổng Giám đốc Trình, hôm nay, cậu chỉ lặng lẽ đặt một tờ danh sách lên bàn. Đây chỉ là biện pháp quản lý tạm thời, không phải chấm dứt hợp đồng lao động. Tôi hiểu, phiên trị ký xác nhận bàn giao.
Tôi cúi xuống xem, laptop được giữ. Điện thoại công ty. Được giữ lại.
Quyền sử dụng xe. Tạm dừng. Quyền sử dụng con dấu.
Hủy bỏ. Quyền ra vào khu vực trọng yếu. Hủy bỏ.
Danh thiếp đối ngoại. Ngừng sử dụng. Tôi ký tên vào trang cuối cùng.
Người phụ trách nhân sự bỏ thẻ ủy quyền vào túi niêm phong trong suốt. Lúc rán miệng túi, đầu ngón tay cậu ấy vô tình chạm vào hộp danh thiếp của tôi. Trong hộp vẫn còn vài chục tấm.
Trình Thư Ninh. Đồng sáng lập kiêm giám đốc vận hành. COO.
Cậu ấy khượng lại. Những cái này. Có cần thu hỏi luôn không?
Tờ thông báo có ghi không? Không. Vậy cứ để lại.
Cậu gật đầu. Lặng lẽ đặt hộp danh thiếp trở về vị trí cũ. Sáng hôm sau.
Tấm biển trước cửa văn phòng của tôi đã được thay mới. Dòng chữ. Đồng sáng lập kiêm giám đốc vận hành.
Trình Thư Ninh. Đã bị tháo xuống. Thay vào đó chỉ còn.
Văn phòng cố vấn điều hành. Không còn tên. Khi tôi đến công ty.
Nhân viên hành chính vẫn còn đứng trên thang. Vừa nhìn thấy tôi. Chiếc tô viết trong tay cô ấy suýt nữa rơi xuống.
Tổng giám đốc Trình. Em không biết hôm nay chị đến sớm như vậy. Không sao.
Tôi ngừng Đừng đầu nhìn tấm biển mới trước cửa văn phòng thật lâu. Tấm biển mới trước cửa văn phòng thật lâu. Cũng đâu rồi?
Văn phòng chủ tịch yêu cầu thu hồi toàn bộ, có thể đưa nó cho tôi không? Cô nhân viên hành chính do dự, phòng quản lý tài sản nói phải tiêu hủy. Một tấm biển, thực ra chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Nhưng ở Trường Quang, đến cả nó, cũng không còn thuộc về tôi. Rất nhanh sau đó, trong công ty bắt đầu xuất hiện những lời đồn mới. Có người nói, tôi đòi thêm cổ phần.
Chủ tịch không đồng ý. Thế nên tôi cố tình trì hoãn việc nộp hồ sơ niêm yết. Lại có người nói, từ lâu tôi đã bí mật liên lạc với đối thủ cạnh tranh.
Điều khoảng không cạnh tranh 10 năm là để ngăn tôi kéo cả đội ngũ đi theo. Thậm chí còn có người nói, tôi lợi dụng cuộc khủng hoảng với khách hàng để ép công ty giữ lại danh sưng đồng sáng lập. Chỉ nhằm nâng giá trị bản thân vào phút cuối trước khi niêm yết.
Những lời ấy, không hề xuất hiện trong bất kỳ email chính thức nào. Chúng lên lỏi từ phòng trà, từ khu hút thuốc, từ những cuộc trò chuyện riêng. Mỗi câu đều bắt đầu bằng 2 chữ, nghe nói, và vì chỉ là nghe nói, nên chẳng ai phải chịu trách nhiệm.
Chiều ngày thứ 3, tôi gặp 2 nhân viên phòng marketing trong thang máy. Ban đầu họ còn đang nói chuyện, nhìn. Thấy tôi bước vào, lập tức im bật.
Từ tầng 17 xuống tầng 1, không ai nói thêm một lời. Khi cửa thang máy mở ra, một cô lùi sang bên cạnh khẽ gọi. Tổng giám đốc trình, người còn lại, không lên tiếng.
Tôi vừa bước ra ngoài, đã nghe phía sau vang lên một câu. Cô ấy còn đến công ty làm gì nữa? Giọng nói không lớn, nhưng vừa đủ để tôi nghe thấy.
Không ai trong đội ngũ đứng ra bảo vệ tôi, điều đó hoàn toàn bình thường. Thiệu Lam vẫn đang gánh khoản vai mua nhà, còn cô ấy mới vào mẫu giáo. Quyền chọn cổ phiếu của kỹ sư hứa, chỉ có thể thực hiện sau khi công ty niêm yết.
Phía sau mỗi quản lý cấp chung, là hàng chục nhân viên đang chờ lương và đánh giá hiệu xuất. Họ chưa chắc đã tin những lời đồn, nhưng tin tôi không có nghĩa là họ đủ khả năng gánh lấy hậu quả thay tôi. Ngày thứ tư, Chu Khải Minh tổ chức cuộc họp bàn giao công việc.
Anh ta không mời tôi, nhưng sau khi cuộc họp kết thúc, lại gửi cho tôi bản biên bản, yêu cầu tôi xác nhận các số liệu lịch sử. Trong biên bản ghi rõ, hoạt động vận hành của công ty trong quá khứ phụ thuộc quá nhiều vào kinh nghiệm của một số lãnh đạo, dẫn đến rủi ro như quyền quyết định tập trung, quy trị... thiếu minh bạch và khó kế thừa trong quản lý.
Sau khi điều chỉnh, đội ngũ quản lý mới sẽ đưa công ty bước vào giai đoạn quản trị theo thể chế. Ở phần ghi chú, tôi chỉ viết đúng một câu. Không đồng ý với cách mô tả sự thật, từ chối xác nhận.
10 phút sau, Lam Mẫn gọi điện Thư Ninh nếu cô ghi như vậy, tài liệu sẽ không thể lưu hồ sơ. Vậy thì đừng lưu. Chủ tịch yêu cầu phải có một bản ghi thống nhất.
Thống nhất không đồng nghĩa với giả dối. Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Rồi bà hỏi, bây giờ cô định làm gì?
Đó là lần đầu tiên, Lam Mẫn hỏi tôi câu ấy. Chờ cuộc họp hội đồng quản trị chính thức. Cô cho rằng hội đồng quản trị sẽ đứng về phía mình sao?
Tôi không biết. Chủ tịch Chu nắm quyền kiểm soát. Khải Minh cũng đã tiếp nhận toàn bộ công việc.
Các thành viên hội đồng quản trị độc lập. Thứ họ quan tâm nhất chỉ là việc nghiêm ít có thể tiếp tục hay không? Tôi biết, vậy cô còn chờ điều gì?
Tôi nhìn tấm biển trước văn phòng, tấm biển, không còn tên tôi. Rồi chậm giải đáp. Tôi đang chờ, đến khi bản thân không còn cần ông ấy thừa nhận mình nữa.
Lam Mẫn không nói thêm, có lẽ bà không hiểu hoặc đã hiểu rồi. Chỉ là không muốn hỏi. Tiếp, tối hôm đó, công ty gửi thông báo đến toàn bộ quản lý cấp chung trở lên, thông báo việc hồ sơ niêm yết sẽ tạm hoãn.
Lý do là, một số tài liệu về lịch sử hình thành công ty cần được xác minh thêm. Cũng đúng lúc ấy, một bài viết nặc danh về mô thuẫn trong ban lãnh đạo Trường Quang xuất hiện trên một trang truyền thông của ngành. Bài viết không nhắc tên đầy đủ của tôi, chỉ gọi là một quản lý cấp cao từ những ngày đầu.
Nội dung nói rằng, vị quản lý này bất ngờ đòi hỏi thêm cổ phần vào chức vụ ngoài thỏa thuận ban đầu ngay trước thời điểm niêm yết, khiến tiến độ nộp hồ sơ bị ảnh hưởng. Phần bình luận nhanh chóng đầy áp lời chỉ trích. Có người mắng cô ta tham lam, cũng có người nói, quản lý thuê là kiểu người dễ nhầm lẫn năng lực của nền tảng với năng lực của bản thân nhất.
Đến khi công ty phát triển lớn mạnh, thì lại không biết mình là ai. Có vài câu trong bài viết, gần như giống hệt những lời chú Khải Minh từng nói trong cuộc họp. Tôi gửi đường link cho Lam Mẫn, phòng truyền thông của công ty có tham gia chuyện này không?
Nửa tiếng sau, bà mới trả lời, đang kiểm tra. Ngày hôm sau, phòng truyền thông phát thông báo nội bộ, yêu cầu toàn thể nhân viên không được bàn luận với bên ngoài. Về tình hình quản trị và việc niêm yết của công ty Nhưng bài viết kia vẫn không bị gỡ xuống Tên tôi cũng bắt đầu lan truyền trong nhiều nhóm của giới kinh doanh Một nhà phân phối đã hợp tác với tôi suốt nhiều năm nhắn riêng hỏi Tổng Giám Đốc Trình Nghe nói chị và Chủ tịch trở mặt rồi Tôi vừa định trả lời Màn hình lập tức hiện lên thông báo Tài khoản doanh nghiệp của bạn đã bị vô hiệu hóa Ngay sau đó, toàn bộ danh bạ trên điện thoại công ty Biến mất những liên hệ tôi mất 9 năm mới gây dựng được Chỉ trong chấp mắt đã biến thành những dãy số điện thoại mà tôi chưa kịp xa lưu Ngày thứ 5, phòng nhân sự thông báo Văn phòng cố vấn điều hành sẽ được chuyển thành phòng lưu trữ hồ sơ niêm yết Yêu cầu tôi dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân trong ngày Vậy, chỗ làm việc mới của tôi ở đâu?
Tầng 2, khu làm việc chung Nơi đó vốn dành cho các cố vấn ngắn hạn và nhân sự dự án bên ngoài Không có bản làm việc cố định tôi, không tranh cãi 3 giờ chiều, tôi tìm 2 chiếc thùng giấy Trong ngăn kéo, thật ra chẳng còn bao nhiêu thứ Vài cây bút Một hộp thuốc đau dạ dày Hai cuốn sổ ghi chép kín đặc các dự án Một tấm ảnh chụp ngay 500 chiếc Máy đầu tiên chính thức xuất xưởng và hộp danh thiếp cũ. Tôi cẩn thận đặt từng món vào thùng. Thiệu Lam ghé qua một lần.
Cô đứng ở cửa. Đôi mắt đỏ hoe nhưng không bước vào. Tổng giám đốc trình.
Để em giúp chị mang đồ được không? Tôi không cần. Nhưng họ bắt em ký một bản tường trình.
Tôi khựng tay lại. Nội dung là gì? Họ nói chị suốt một năm qua thường xuyên bỏ qua quy trình mua sắm.
Trực tiếp chỉ định nhà cung cấp. Còn nói một số hợp đồng cũ không thực hiện đầy đủ việc so sánh báo giá. Em ký chưa?
Thiệu Lam không trả lời. Tôi nhìn cô ấy. Hãy viết đúng những gì em biết.
Đừng nói đỡ cho chị. Cũng đừng nói đỡ cho họ. Nhưng bản họ đưa đã viết sẵn hết rồi.
Đó không phải bản tường trình. Đó là một bản thống nhất lời khai. Thiệu Lam xiết chặt chiếc điện thoại.
Cắt khớp ngón tay tráng bệch. Nếu em không ký, liệu em có bị điều chuyển công tác không? Có khả năng.
Thế còn chị? Tôi dọn đồ xong trước đã. Tôi không ép cô ấy phải lựa chọn.
Một người có sẵn sàng mạo hiểm hay không? Là quyền của chính họ. Không phải vì đã theo tôi 8 năm.
Thì mặc nhiên phải hy sinh thêm một lần nữa vì tôi. Đến chiều... Tôi ôm hai thùng giấy xuống lầu Thẻ ra vào cũ, vẫn mở được cửa tòa nhà Nhưng không còn quét qua được cổng vào khu văn phòng Đèn đỏ bật sáng, người bảo vệ nhận ra tôi Ông định bước tới mở cửa giúp Thế nhưng trưởng bộ phận quản lý hệ thống đứng bên cạnh lên tiếng Không có quyền truy cập thì không được vào Phải đăng ký, người bảo vệ lúng túng Trước đây ngày nào Tổng Giám Đốc Trình cũng đi qua đây Giờ quy trình thay đổi rồi Tôi đặt thùng giấy xuống quầy lễ tân Cuốn sổ đăng ký khách đang mở sẵn Những dòng phía trên ghi Nhân viên giao hàng, nhà cung cấp, kỹ thuật bảo trì thiết bị Cô lễ tân đưa cây bút cho tôi Khẽ nói, Tổng Giám Đốc Trình Một lý do đến, chị chỉ cần ghi lấy đồ cá nhân là được Tôi viết tên mình, Trình Thư Ninh Đến ô đơn vị, tôi dừng lại vài giây Rồi viết Trưng Quang Smart Technology Người phụ trách hệ thống nhìn thấy, liên nói Hiện tại chị không còn quyền truy cập với tư cách nhân viên Ở mục đơn vị, tốt nhất nên ghi đơn vị cũ Quan hệ lao động giữa tôi và công ty vẫn còn Nhưng đây là sổ đăng ký khách Phải ghi theo trạng thái của hệ thống Anh ta cầm lấy 4 sổ.
Ngay phía sau dòng trường quang Smart Technology tôi vừa viết, anh ta thêm một dòng chữ nhỏ. Mươi giám đốc vận hành. 9 năm trước, ngày đầu tiên tôi bước vào nhà kho cũ kỵ ấy, ngoài cửa, không có lễ tân.
Cũng chẳng có cổng kiểm soát. Chính tôi là người đi mua ổ khóa, rồi đánh thêm 7 chiếc chìa. 9 năm sau, tôi đứng trước công ty do chính mình dựng nên, được đăng ký, với tư cách một vị khách.
Cô lễ tân hỏi tôi, chị dự định ở lại bao lâu? Tôi nhìn 5 chữ ấy. Mươi giám đốc vận hành, rồi chậm dãi viết vào ô thời gian rời đi dự kiến.
18h, 11, tôi không còn cần ông ấy thừa nhận nữa. Rời khỏi tòa nhà trường quang, tôi không về nhà ngay. Hai thùng giấy nằm trong cốt xe, mùi giấy cũ, lẫn với mùi thuốc đau dạ dày, phản phức khắp khoang xe.
Còn 5 chữ trên sổ đăng ký, vẫn cứ lởn vờn trước mắt tôi. Mươi giám đốc vận hành. Suốt 9 năm, mỗi khi có chuyện xảy ra, việc đầu tiên tôi làm luôn là quay về công ty.
Nhà cung cấp ngừng giao hàng. Về công ty, khách hàng trả lại sản phẩm. Về công ty, dòng tiền chỉ đủ công cự 12 ngày.
Cảm ơn các bạn đã theo dõi và hẹn gặp lại. là về công ty. Chỉ cần ngồi xuống chiếc bàn ấy, bóc từng vấn đề ra, thì kiểu gì cũng sẽ tìm được bước đi tiếp theo.
Nhưng lần này, tôi đã không còn được bước vào chính văn phòng của mình nữa. Tôi lái xe đến một quán cà phê mở cửa 24h nằm ngoài khu công nghiệp. Đặt lên bàn, hai cuốn sổ ghi chép dự án, cùng bức ảnh chụp ngày 500 chiếc máy đầu tiên xuất xử.
Ban đầu, tôi định viết cho Chu Đình Sơn một bức thư. Giải thích rằng, tôi không hề lợi dụng thời điểm trước niêm yết để mặc cả. Giải thích rằng, tôi chưa bao giờ phủ nhận sự giúp đỡ của ông năm xưa.
Giải thích rằng, tôi chỉ không thể ký vào ba tập tài liệu ấy. Dòng đầu tiên, viết rồi lại xóa. Viết đến lần thứ ba, tôi bỗng dừng lại.
Suốt 9 năm qua, tôi đã giải thích thay ông ấy quá nhiều rồi. Ông xóa tên tôi. Tôi tự nhủ.
Ông chỉ muốn câu chuyện thương hiệu của công ty Mạch Lạc hơn. Ông giao bản kế hoạch của tôi cho Chu Khải Minh. Tôi lại tự nhủ.
Chỉ cần dự án được triển khai là tốt. Ông loại tôi khỏi ban điều hành. Tôi vẫn cố nghĩ.
Có lẽ ông chỉ đang vội hoàn thành việc chuyển giao. Một người, mỗi lần bước qua giới hạn, đều có người được... phía sau tìm giúp một lý do thật đẹp, thì người đó sẽ không bao giờ phải đối diện với việc mình thực sự đã làm gì.
Tôi đóng bức thư ấy lại, mở một tài liệu hoàn toàn mới, tiêu đề chỉ có đúng 9 chữ, bản giải trình về rủi ro trong quản trị của trường quang Smart Technology. Và dòng đầu tiên tôi viết, không còn là, tôi là người sáng lập. Đoạn đầu tiên, tôi ghi rõ, trong hồ sơ niêm yết, cách xác định đội ngũ sáng lập đã có sự thay đổi lớn, trong khi giữa các bên liên quan vẫn còn tồn tại tranh chấp thực tế chưa được giải quyết.
Đoạn thứ hai, tôi ghi, việc chuyển nhượng cổ phần, điều chỉnh chức vụ và thỏa thuận không cạnh tranh bị ràng bộ ký cùng một lúc, cơ sở xác định giá chuyển nhượng cũng như quy trình ra quyết định đều chưa rõ ràng. Đoạn thứ ba, tôi viết, ngay trước thời điểm nộp hồ sơ niêm yết, công ty đình chỉ chức vụ của một thành viên quản lý cốt lõi, thu hồi toàn bộ quyền truy cập, đồng thời thông qua những kênh không chính thức lan truyền thông tin rằng một lãnh đạo cấp cao lợi dụng thời điểm trước khi niêm yết để đòi thêm quyền lợi. Điều này có thể ảnh hưởng đến tính trung thực của việc công bố thông tin và đánh giá về sự ổn định của ban lãnh đạo.
Mỗi nội dung, tôi đều chú thích rõ. Nó xuất hiện trong cuộc họp nào, ở phiên bản tài liệu nào, được thông qua tại bước phê duyệt nào. Đây không phải là họ bắt nạt tôi, mà là quy trình đã lệch khỏi sự thật ở đâu.
Tôi không còn quyền truy cập vào hệ thống của công ty, cũng sẽ không tìm người trong bộ phận kỹ thuật để khôi phục quyền truy cập. Làm như vậy, chỉ biến vấn đề quản trị của họ thành hành vi vi phạm của chính tôi. Nhưng với tư cách là cổ đông và người từng trực tiếp điều hành công ty, tôi vẫn còn giữ hợp pháp các thông báo họp hội đồng quản trị, tài liệu gọi vốn và hồ sơ kinh doanh quan trọng từng được gửi chính thức cho mình.
Những năm đầu, quy trình chưa chặt chẽ như bây giờ. Báo giá của nhà cung cấp, email xác nhận của khách hàng, thuyết minh các phiên bản sản phẩm đều còn được lưu trong sổ ghi chép dự án của tôi. 2 giờ sáng, tôi lật đến hồ sơ mua sắm năm 2022, đó là lần công ty thay thế mô đun truyền thông thế hệ thứ 2.
Trong 3 nhà cung cấp, đơn vị C báo giá cao hơn 8%, nhưng đó là doanh nghiệp duy nhất đã từng sản xuất hàng loạt cùng quy mô. Cũng là đơn vị duy nhất chấp nhận lắp thử trước 300 bộ. Tôi đưa tài liệu ấy vào phần phụ lục.
Không phải... Để chứng minh, tôi giỏi đến mức nào, mà để chứng minh một điều, những thương vụ mua sắm quan trọng của trường quang trước đây đều có bao giá, có đánh giá kỹ thuật, và có căn cứ rõ ràng để truy xuất. Viết đến 5 giờ sáng, bản tài liệu đã dài hơn 20 trang.
Tôi xóa đi gần một nửa. Càng giống một bản tố cáo, Chu Đình Sơn càng dễ quy toàn bộ thành mâu thuẫn cá nhân. Cuối cùng, tôi chỉ giữ lại 3 yêu cầu.
Thứ nhất, tạm dừng ký các tài liệu về lịch sử hình thành công ty còn đang có tranh chấp. Thứ hai, yêu cầu Ủy ban kiểm toán giả soát toàn bộ quy trình liên quan đến việc truyền nhượng cổ phần, thỏa thuận không cạnh tranh và điều chỉnh nhân sự quản lý. Thứ ba, trước khi tranh chấp được giải quyết, không bên nào được phép tự ý dùng quan điểm của riêng mình để giải thích nguyên nhân khiến hồ sơ niêm yết bị hoãn.
8 giờ giữa sáng, tôi gửi bản giải trình ấy cùng lúc cho La Mẫn, toàn bộ thành viên hội đồng quản trị và đại diện hội đồng quản trị của các quỹ đầu tư bên ngoài, tưởng Việt, 11 giờ 40. La Mẫn gọi điện, Chủ tịch Chu không đồng ý đưa việc này ra hội đồng. Ông ấy cho rằng, đây chỉ là điều chỉnh phân công nội bộ trong ban lãnh đạo.
Tôi hỏi lại, việc này không phải là điều chỉnh phân công nội bộ trong ban lãnh đạo. chuyển nhượng cổ phần và thay đổi người sáng lập được công bố. Cũng chỉ là điều chỉnh nội bộ sao.
Tôi đã ghi ý kiến phản đối của cô vào bản ghi nhớ phục vụ hồ sơ niêm yết. Bà dừng lại vài giây. Tưởng Việt yêu cầu xem các tài liệu gốc.
Chỉ những tài liệu tôi được quyền lưu giữ hợp pháp. Tôi biết buổi chiều tôi gặp Tưởng Việt tại một văn phòng luật. Ông không hề an ủi tôi.
Câu đầu tiên đã nói thẳng. Nếu đây chỉ là tranh chấp về danh sư người sáng lập, chúng tôi sẽ không can thiệp vào mâu thuẫn cá nhân trong ban lãnh đạo. Tôi hiểu nếu việc chậm nộp hồ sơ là do cô từ chối phối hợp với kế hoạch đã được thống nhất.
Chúng tôi cũng sẽ truy cứu trách nhiệm của cô, được ông mở đến phần điều lệ công ty và thỏa thuận đầu tư. Sau nhiều vòng gọi vốn, Hội đồng Quản trị của Trường Quang hiện có 7 ghế. Gia đình họ Chu, 2 ghế, 2 quỹ đầu tư, mỗi bên 1 ghế, 2 thành viên Hội đồng Quản trị độc lập và 1 đại diện của ban điều hành.
Chu Đình Sơn vẫn là cổ đông lớn nhất, đồng thời là Chủ tịch Hội đồng Quản trị. Nhưng ở những vấn đề liên quan đến lợi ích của bản thân hoặc người thân trực hệ, ông không được sử dụng cả 2 lá phiếu của gia đình họ Chu. Tưởng Việt gõ nhẹ vào điều khoản về sung.
một lợi ích. Vì vậy, điều cô phải chứng minh. Không chỉ là con trai ông ấy cướp mất danh sưng của cô, tôi biết cô phải chứng minh.
Ba tập tài liệu này thực chất là một quyết định quản trị liên quan đến lợi ích của bên có liên quan. Tôi đặt ba tập tài liệu cạnh nhau. Sắp xếp theo đúng thời điểm chúng được tạo ra.
Bản xác nhận lịch sử. Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần. Thỏa thuận không cạnh tranh.
Đầu tiên, họ buộc tôi xác nhận Chu Khải Minh là người sáng lập duy nhất. Sau đó, bắt tôi bán bán của phần với giá rẻ cuối cùng để tôi ra khỏi ban điều hành. Đồng thời chói tôi bằng điều khoản không cạnh tranh 10 năm.
Ba việc này, không phải ba quyết định độc lập, mà là ba bước của cùng một kế hoạch. Loại bỏ tôi. Tưởng Việt bảo luật sư ghi lại toàn bộ mã phiên bản của các tài liệu.
Rồi hỏi tiếp, gần đây công ty còn có quyết định bất thường nào khác không? Tạm thời tôi chưa thể khẳng định tại sao, sau khi bị đình chỉ công tác. Bây giờ nhìn chuyện gì, tôi cũng dễ nghi ngờ đó là âm mưu.
Nếu chưa có bằng chứng, tôi không muốn quy cả những vấn đề vận hành bình thường, thành lỗi của chú Khải Minh. Tưởng Việt nhìn tôi rất lâu. Khi cuộc họp sắp kết thúc, cố vấn tài chính của Tưởng Việt rút từ...
Trồng tài liệu cũ ra một bản hợp đồng mua sắm, công ty dịch vụ thương mại rượu xuyên, nội dung hợp đồng, nâng cấp thương hiệu quốc tế và tích hợp hệ thống kênh phân phối, giá trị hợp đồng 12,8 triệu tệ. Thanh toán trước 80%, đây là dự án tư vấn thương hiệu có giá trị lớn nhất trong lịch sử trường quang, trước đó chưa từng có hợp đồng nào vượt quá 4 triệu tệ. Tưởng Việt gõ nhẹ lên bản hợp đồng, ai ký ở một người phụ trách nghiệp vụ, ghi rõ, chú khải mình.
Ngày phê duyệt hợp đồng là đúng ngày thứ 27 kể từ khi anh ta vào công ty. Tôi tiếp tục xem phần phạm vi dịch vụ, định vị thương hiệu, thiết kế bộ tài liệu Rochel, quan hệ truyền thông quốc tế, tuyển chọn đối tác kênh phân phối. Phần lớn nội dung đều trùng lập với các hợp đồng mà trường quang đã ký trước đó với đơn vị truyền thông và công ty quan hệ nhà đầu tư.
Phần phụ lục, không có bảng so sánh bao giá đầy đủ, chỉ có một bản tóm tắt đề xuất mua sắm. Ba bao giá lần lượt là 12,8 triệu, 13,1 triệu, 13,45 triệu tệ. Điều kỳ lạ là bố cục, phong chữ, thứ tự các hạng mục, gần như giống hệt nhau.
hợp đồng ra giữa bàn. Đừng vội kết luận tôi biết, điều tra cho rõ. Đúng lúc ấy tôi mới nhận ra.
Điều Chu Khải Minh vội vã muốn viết lại, có lẽ không chỉ là quá khứ của Trường Quang. 12. Giao dịch với bên liên quan.
Tôi không còn quyền truy cập dòng tiền thanh toán cho Diệu Xuyên. Cũng không thể yêu cầu phòng tài chính, phòng mua sắm, hay trung tâm công nghệ thông tin, điều tra thay mình. Sau khi bị đình chỉ công tác, nếu tôi chủ động liên lạc với nhân viên, rất dễ bị quy kết là cản trở điều tra hoặc lôi kéo đội ngũ.
Vì vậy, việc đầu tiên tôi làm là tra cứu toàn bộ thông tin công khai. Diệu Xuyên được thành lập chưa đầy một năm. Hai cổ đông là Lục Vĩ và Đường Duyệt.
Xét trên hồ sơ đăng ký doanh nghiệp, không hề có bất kỳ quan hệ sở hữu trực tiếp nào với gia đình họ Chu hay Trường Quang. Nhìn bề ngoài, đó chỉ là một công ty mới thành lập, nhưng bất ngờ giành được một hợp đồng cực lớn. Địa chỉ đăng ký là một tòa nhà văn phòng chia sẻ ở phía tây thành phố.
Lục Vĩ từng làm về hoạch định quảng cáo. Đường Duyệt còn sở hữu một công ty tổ chức sự kiện quy mô nhỏ. Kinh nghiệm của hai người, ít nhiều vẫn có thể gắn với lĩnh vực nâng cấp.
Thương hiệu, nếu chỉ dựa vào những dữ liệu này, để kết luận đây là giao dịch với bên liên quan, Chú Khải Minh thậm chí còn không cần giải thích lần thứ hai. Điều thật sự khiến tôi thấy bất thường là website của Diệu Xuyên. Trong bốn dự án tiêu biểu mà họ trưng bày, có hai trang sử dụng hình ảnh từ bộ tài liệu rốt sâu mới của Trường Quang.
Thế nhưng, thời điểm những trang này được đưa lên website lại sớm hơn 12 ngày so với ngày ký hợp đồng. Điều đó chứng minh, trước khi hoàn tất quy trình mua sắm, Diệu Xuyên đã có trong tay tài liệu nội bộ của công ty nhưng, chứng đó vẫn chưa đủ để chứng minh quan hệ lợi ích. Một nhà cung cấp mới, được tiếp cận tài liệu trước để chuẩn bị hồ sơ đấu thầu, không phải chuyện hiếm.
Tôi tiếp tục điều tra. Số điện thoại của Diệu Xuyên từng xuất hiện trong một tin tuyển dụng cũ của bác ngạn Tân Vực. Đó là studio xây dựng thương hiệu mà Chú Khải Minh từng tham gia trước khi về nước.
Người đại diện pháp luật cũng chính là Lục Vĩ. Studio ấy đã giải thể từ hai năm trước. Mối quan hệ này hoàn toàn có thể được giải thích là đồng nghiệp cũ hợp tác với nhau.
Suýt nữa, tôi đã đi theo hướng nó. Và kết luận ngay rằng, Diệu Xuyên là công ty do chú. Khải Minh đứng sau kiểm soát, may mà, cố vấn tài chính của tưởng Việt nhắc tôi, đừng chỉ nhìn con người, hãy nhìn xem, số tiền ấy thật sự mua được những gì.
Tôi mở lại hợp đồng. Trong 12,8 triệu tệ, những sản phẩm giao được rõ ràng nhất chỉ có bộ cầm nang thương hiệu, mẫu trình bày Roche Show, 12 bài thông cáo báo chí, còn danh sách đối tác kênh phân phối không có, cái gọi là, hệ thống nội dung số, cũng không có bất kỳ biên bản nghiệm thu nào. Đã có lúc, tôi nghi ngờ sự cố hệ thống đêm xảy ra khủng hoảng với khách hàng, có liên quan đến thành phần trình diễn do rượu xuyên phát triển, Lam Mẫn lập tức yêu cầu kỹ sư hứa đưa ra bản giải trình kỹ thuật chính thức.
Kết luận rất rõ, thành phần đó chỉ phục vụ cho buổi họ báo, chưa từng kết nối vào hệ thống điều phối thiết bị, không thể là nguyên nhân khiến 47 chiếc máy đồng loạt mất kết nối, đó là một nhận định sai của tôi. Tôi lập tức xóa phần này khỏi bản đánh giá rủi ro. Nếu chỉ để câu chuyện hoàn chỉnh hơn, mà cố gắng mọi vấn đề lên đầu Chu Khải Minh, thì tôi cũng chẳng khác gì họ khi cố tình bóp méo lịch sử.
Vấn đề thực sự nằm ở khoảng cách giữa khoản tiền. đã thanh toán và giá trị đã bàn giao. Hợp đồng chia chi phí thành 4 hạng mục, tái định vị thương hiệu quốc tế, truyền thông cho thị trường vốn, tìm kiếm đối tác kênh phân phối, hệ thống nội dung số, 2 hạng mục đầu, ít nhất còn nhìn thấy thành phẩm.
2 hạng mục sau, chỉ có khái niệm, không có danh sách, không có biên bản nghiệm thu, cũng không có tài khoản hệ thống để kiểm chứng. Thế nhưng, chỉ 5 ngày sau khi ký hợp đồng, công ty đã thanh toán trước tới 80% giá trị hợp đồng. Trong các hợp đồng dịch vụ thông thường, 24 triệu tệ tiền đợt đầu nhưng đơn vị trực tiếp thực hiện bộ tài liệu rốt sầu, lại không phải Diệu Xuyên, mà là quán tự truyền thông.
Đối tác đã hợp tác với Trừng Quang suốt 3 năm. Tôi chỉ gửi email xác nhận liệu phần ghi đơn vị thực hiện có bị nhầm lẫn hay không. Chiều hôm sau, người phụ trách quán tự gửi cho tôi một email chính thức, nội dung xác nhận.
Theo ủy thác của Diệu Xuyên, quán tự chịu trách nhiệm thiết kế hình ảnh và sản xuất nội dung cho dự án Trừng Quang. Giá trị hợp đồng 1,96 triệu tệ. Toàn bộ công việc đã hoàn thành.
Nói cách khác, dựa xuyên ký hợp đồng 12,8 triệu tệ, rồi chuyển giao phần việc cốt lõi, dễ nhìn thấy nhất, cho đơn vị khác thực hiện. Với giá chưa đến 2 triệu tệ, vậy hơn 10 triệu tệ còn lại đã được dùng vào việc gì? Đến lúc này, vẫn không ai trả lời được.
Căn cứ theo thỏa thuận cổ đông, quỹ đầu tư chính thức gửi yêu cầu chất vấn đối với thương vụ mua sắm đặc biệt này, tưởng việc không vội yêu cầu kiểm toán đặc biệt. Ông chỉ yêu cầu công ty giải thích 4 vấn đề, nhà cung cấp được đưa vào danh sách như thế nào, 3 báo giá do ai thu thập, ai phê duyệt khoản tạm ứng 80%, các hạng mục đã hoàn thành được nghiệm thu bằng cách nào. Chỉ khi để chính công ty trả lời theo đúng quy trình của mình, thì những mâu thuẫn phát sinh sau đó mới không biến thành câu chuyện chỉ do một mình tôi kể.
Ngay trong ngày, Chu Khải Minh gửi bản giải trình. Anh ta cho rằng, dựa xuyên còn cung cấp nguồn lực quốc tế, chiến lược thương hiệu và cơ sở dữ liệu đối tác kênh phân phối, không thể chỉ dựa vào số tiền chuyển cho đơn vị thầu phụ để đánh giá giá trị toàn bộ dự án. Kèm theo đó, anh ta gửi một danh sách mang tên Danh mục đối tác kênh phân phối quốc tế dự bị Trong danh sách, có hơn 40 công ty Khi kiểm tra ngẫu nhiên 12 doanh nghiệp Có đến 9 đơn vị khẳng định Chưa từng tiếp xúc với Diệu Xuyên Hai đơn vị chỉ từng nhận email gửi hàng loạt Chỉ duy nhất một công ty thực sự từng họp với Diệu Xuyên Điều trùng hợp là Người phụ trách công ty ấy lại chính là bạn học của Chu Khải Minh thời du học Tính hợp lý về mặt thương mại Đã xuất hiện rất nhiều dấu hỏi Nhưng để chứng minh đây là giao dịch với bên liên quan Vẫn còn thiếu Mắt xích cuối cùng Hợp đồng thầu phụ trị giá 1,96 triệu tệ của quán tự Chỉ có thể chứng minh Diệu Xuyên kiếm được khoản trên lệch bất thường Danh sách đối tác kênh phân phối giả Cũng chỉ chứng minh rằng Nhiều hạng mục dịch vụ có khả năng chưa từng được bàn giao thực sự Muốn biến thương vụ này Từ một hợp đồng mua sắm tệ hại Thành giao dịch với bên liên quan bắt buộc phải công bố Còn cần một mắt xích cuối cùng Phải chứng minh yêu cầu phòng tài chính tổng hợp toàn bộ hồ sơ hội họp và công tác của dự án Diệu Xuyên.
Khi kiểm tra thông tin đặt phòng, mọi người phát hiện Lục Vĩ không sử dụng email của Diệu Xuyên mà dùng địa chỉ email cũ của Bắc Ngạn Tân Vực. Theo đúng quy trình kiểm tra chính thức, Trung tâm Công nghệ Thông tin khôi phục lại lịch sử quản lý tên miền. Kết quả cho thấy, tài khoản thanh toán phí duy trì email cũ cùng tài khoản gia hạn kho dữ liệu đám mây của dự án đều do một công ty tại Singapore tri trả, Kimming Ventures, LTD, cổ đông duy nhất, Chu Khải Minh, trong cùng bản ghi khôi phục, còn lưu lại tài khoản quản trị của kho dữ liệu Bắc Ngạn Tân Vực.
Toàn bộ tài liệu mà Diệu Xuyên cung cấp cho Trường Quang, từ danh sách đối tác, danh sách truyền thông, đến bản gốc báo giá, đều từng được đồng bộ từ chính kho dữ liệu ấy sau này khi kiểm toán truy vết dòng tiền. Chính công ty Singapore đó lại nhận được khoản thanh toán từ Diệu Xuyên, dưới danh nghĩa, phi cấp quyền sử dụng tài nguyên. Sau khi Bắc Ngạn Tân Vực giải thể, toàn bộ tài sản số vẫn do công ty cá nhân của Chu Khải Minh tiếp tục tri trả, đến khi Diệu Xuyên được thành lập.
Họ vẫn sử dụng chính bộ email, kho dữ liệu và toàn bộ tài liệu khách hàng cũ. Lục Vĩ có thể chỉ là cổ đông trên danh nghĩa, nhưng Chu Khải Minh trực tiếp tham gia lựa chọn nhà cung cấp, phê duyệt hợp đồng, đồng thời thông qua công ty do mình kiểm soát, tiếp tục duy trì toàn bộ tài sản cốt lõi của nhà cung cấp. Đến lúc này, không thể tiếp tục giải thích, đó chỉ là sự hợp tác giữa những đồng nghiệp cũ.
Quan trọng hơn, trong toàn bộ tài liệu trình hội đồng quản trị, dự xuyên chưa từng được công bố là đối tượng có khả năng thuộc giao dịch với bên liên quan. Chuyện này không còn đơn thuần là Chu Khải Minh cướp mất công lao của tôi. Nó đã có khả năng ảnh hưởng đến việc công bố thông tin về bên liên quan, tính trung thực của hoạt động mua sắm, các khoản chi phí và cả tính minh bạch của ban lãnh đạo.
Tôi gửi toàn bộ bản giải trình cho La Mẫn.