0 lượt xem
9 ngày trước - 2026-08-31 01:51
0:00
0:00
các cậu chọn làm dân ngoan, đó là tự do của các cậu. Nhưng đừng đem sự hèn nhát của mình biến thành vũ khí để chỉ trích người khác. Tự lo cho mình đi.
Tôi quay lưng bỏ đi, bỏ lại sau lưng những ánh mắt lúng túng. Buổi chiều, ở khu nghỉ, tô thiền thiền lại xuất hiện, lần này còn kéo theo mấy đồng nghiệp nữ vây quanh. Có người suýt xoa, trời ơi, chị thiền thiền, cái túi này đẹp quá.
Ôi chào, cái túi này ít nhất cũng phải hơn 2 vạn chứ nhỉ. Cô ta cười đắc ý. Ôi giàu, có bao nhiêu tiền đâu.
Tôi nghĩ, cũ thì đi, mới thì tới. Đàn ông không dựa được, vẫn là túi sách thực tế nhất. Tôi vừa đi mua ở quầy chuyên doanh đấy.
May mà có lưu tổng và mọi người ủng hộ, giúp tôi cảm nhận được hơi ấm của tập thể. Có mấy kẻ lạnh lùng vô tình, chỉ có thể cho mắt nhìn chúng tôi sống tốt mà tức khô cả họng thôi. Cô ta lướt sang tôi, cười khẩy.
Vũ cầm, nhìn có đẹp không? Tiếc thật, có những kẻ cả đời cũng không đeo nổi thứ quý giá thế này. Tôi nhìn cô ta, rồi nhìn chiếc túi trên tay cô ta.
Tôi thiền thiền, đeo tiền mồ hôi nước mắt của người khác trên cổ tay. Cảm ơn các bạn đã theo dõi và hẹn gặp lại. Cô không thấy nặng sao.
Cô ta nhốn vai, vẻ mặt thách thức. Đó là mọi người tự nguyện quyên cho tôi. Họ tự nguyện thì tôi không quản được.
Nhưng trên tay cô còn có một vạn tệ của tôi. Thì sao? Cô có bản lĩnh thì bảo lưu tổng đừng trừ tiền cô đi.
Không có bản lĩnh thì y miệng. Tôi nhìn cô ta, khóe miệng khẽ nhách. Sao cô biết tôi không có bản lĩnh?
Cô ta xứng lại, định nói gì đó thì cửa phòng bật mở. Mấy người lạ mặt bước vào, áo vét đen, thân sắc nghiêm nghị. Một người lên tiếng, giọng vang vọng khắp phòng.
Xin hỏi ai là sở vũ cầm? Tôi bước lên. Là tôi.
Người đó lại hỏi. Ai là người phụ trách công ty? Lưu tổng từ trong phòng bước ra, mặt tái đi.
Ôi chào, hai vị lãnh đạo, hai vị lãnh đạo. Sao tới mà không báo trước một tiếng, để tôi còn sắp xếp người ra đón? Người kia dơ tay ngăn lại.
Không cần. Chúng tôi là đoàn thanh tra kỷ luật tổng bộ. Họ nhìn quanh.
Ai là Tô Thiển Thiển? Tô Thiển Thiển run dày bước lên. Là tôi, lãnh đạo, có phải có hiểu lầm gì không ạ?
Người kia lạnh lùng. Chi nhánh các người có. quy phạm quản lý hay không, có hiểu lầm hay không điều tra rồi sẽ biết Chúng tôi nhận được tố cáo thực danh, chi nhánh các người tồn tại hành vi vô cớ cắt xén lương nhân viên ép buộc nhân viên quyên góp, vi phạm kỷ luật nghiêm trọng Lưu Tổng, Tô Thiển Thiển cùng Sở Vũ Cầm xin phối hợp điều tra Họ được dẫn vào phòng họp Lưu Tổng ngồi xuống, mồ hôi túa ra trên chán Người đứng đầu đoàn thanh tra mở tập tài liệu giọng đều đều Lưu Tổng, tháng này ông vô cớ trừ một vạn tệ từ lương nhân viên Sở Vũ Cầm đồng thời trừ mỗi người 500 tệ từ lương các nhân viên khác trong phòng Tình huống này có đúng không?
Ông ta lắc đầu ngoài ngoại, không có, tuyệt đối không có Lãnh đạo, đây hoàn toàn là vô cáo Tôi làm sao có thể vô cớ cắt xén lương nhân viên được Việc trừ một vạn tệ của Sở Vũ Cầm là vì tháng này chỉ tiêu của cô ta không đạt tiêu chuẩn Trừ tiền là làm theo chế độ khảo hạch tuyệt đối đúng quy định Người kia nhìn ông ta rồi đẩy một tập tài liệu tới trước mặt Vậy sao? Đây là bảng thống kê chỉ tiêu chúng tôi trích xuất từ hệ thống hậu đài tổng bộ Theo số liệu, tháng trước Sở Vũ Cầm xếp Hạng nhất toàn phòng. Một nhân viên xếp hạng nhất lại bị trừ một vạn tệ lương.
Vậy xin hỏi Lưu Tổng, liên tiếp hai tháng xếp hạng cuối cùng là Tô Thiền Thiền, vì sao không bị trừ một đồng nào, còn cầm khoản tiền thưởng hậu hĩnh? Lưu Tổng lắp bắp. Chế độ khảo hạch mới vừa được định ra, còn chưa kịp công bố.
Người kia gần rộng, còn chưa công bố mà đã ép buộc trừ tiền. Lưu Tổng, ông coi luật lao động là đồ trang trí, hay coi tổng bộ là kẻ mù. Lưu Tổng vội quay sang Tô Thiền Thiền.
Lãnh đạo, các vị đừng nghe cô ta nói bậy. Cô ta là công báo tư thủ, cô ý muốn hại chết tôi và Tô Thiền Thiền. Cô ta căn bản không có chứng cứ.
Tôi nhìn ông ta, rồi nhìn Tô Thiền Thiền, chậm rãi mở miệng. Ông muốn chứng cứ phải không? Tôi có.
Tôi lấy điện thoại ra, bấm nút phát. Giọng Lưu Tổng vang lên rõ một một trong phòng họp. Nhà Tô Thiền Thiền gặp biến cố, tháng này từ lương mỗi người trong phòng trừ 500 tệ, làm tiền quyên góp yêu thương cho Tô Thiền Thiền.
Đặc biệt là cô, sở vũ cầm, trừ thêm một phản tệ, coi như cho cô một bài học. Ai không phục tùng thì chủ động từ chức. Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn Dù sao loại người này cũng không thể được tôi trọng dụng, các người tự nghĩ cho kỹ.
Lưu Tổng bật dậy, mặt trắng bệch, cô, cô dám lén ghi âm, đây là xâm phạm quyền riêng tư, tôi sẽ kiện cô. Người đứng đầu đoàn thanh tra đập bàn, im lặng, đây không phải chỗ cho ông Dương Oai. Bản ghi âm do người tố cáo cung cấp rõ ràng, đầy đủ, lại thuộc phạm vi chứng cứ bảo vệ quyền lợi hợp pháp tại nơi làm việc, hoàn toàn hợp lệ.
Đây là bảng sao cây lương ngân hàng của tôi tháng này, cùng ảnh chụp màn hình thông báo ghim trong nhóm công việc do Lưu Tổng đăng tải. Số tiền và tên khoản trừ khớp hoàn toàn, chứng cứ như núi. Người kia gật đầu, giọng lạnh tanh.
Sự thật rõ ràng, chứng cứ xác thực. Lưu Tổng với tư cách là người phụ trách chi nhánh, vi phạm nghiêm trọng luật lao động và điều lệ quản lý nhân viên, lạm dụng chức quyền, cắt xén lương nhân viên trái phép. Tô Thiền Thiền với tư cách là kẻ hưởng lợi bất chính, câu kết với người phụ trách chi nhánh chiếm đòi tài sản của người khác.
Nay chúng tôi thay mặt công ty đưa ra quyết định xử lý chính thức. Thứ nhất, trong vòng 24 giờ, hoàn trả toàn bộ số lương đã bị cắt xén. Thứ hai, kể từ bây giờ, bãi miễn toàn bộ chức vụ của Lưu Tổng, đình chỉ công tác, chờ tổng bộ điều tra.
Thứ ba, Tô Thiển Thiển. Người kia nhìn Tô Thiển Thiển, cô ta run bắn lên, hai tay bám chặt lấy mép bàn. Tôi ngồi đó, nhìn gương mặt tái mép của Lưu Tổng, nhìn bờ vai run dày của Tô Thiển Thiển, lòng không còn gợn sóng.
Chỉ có một suy nghĩ duy nhất, trận này, tôi đã thắng. Tô Thiển Thiển lúc này như con thú bị rồn vào góc, không còn vẻ kiêu kỳ thường ngày. Ả bám chặt mép bàn, mặt cắt không còn giọt máu.
Người phụ trách nhìn thẳng vào Ả, giọng đều đều như đọc bản án. Căn cứ vào hành vi nghiêm trọng và thành tích bết bát của cô, công ty sẽ xử lý nghiêm khắc. Hình phạt cụ thể sẽ được công bố sau khi điều tra kết thúc.
Trong vòng 24 giờ phải hoàn trả toàn bộ số tiền. Sáu vạn tệ. Con số vừa thốt ra, Tô Thiển Thiển lập tức sụp đổ.
Ả lắc đầu ngoầy ngoại, giọng lạc hẳn đi. Không được, tôi không có tiền, tôi thật sự hết tiền rồi. mà trả cho họ.
À quay phát sang tôi, hai mắt đỏ hoe, trông người về phía trước như muốn nắm lấy tay tôi. Vũ Cầm, tôi xin cô, tôi xin cô tha cho tôi lần này đi. Tôi biết sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi.
Tôi không phải người. Tôi không nên trần ép cô trong văn phòng, xúi mọi người cô lập cô. Mấy chuyện xấu đó đều do tôi làm.
Là tôi ghen tị với cô. Tôi đáng chết. À vừa nói vừa khóc nức lên, nước mắt nước mũi tèm lem.
Tôi nhìn à, không nói gì. À lại tiếp tục, giọng như văn vỉ, tôi còn mua túi sách nữa, thật sự không còn đồng nào để trả sáu vạn tệ đó. Cô buông tôi ra đi.
Tôi gạt tay à ra, giọng lạnh băng. À không bỏ cuộc, lại trồng tới, mắt văn lơn nhìn tôi. Vũ Cầm, trước đây chúng ta chẳng phải là bạn thân nhất sao.
Hồi cô mới vào công ty, chẳng phải ngày nào tôi cũng kèm cô sao. Cô giúp tôi đi, cô nói với lãnh đạo giúp đơn tố cáo có được không. Tôi xin cô.
Tôi nhìn thẳng vào mắt à, giọng chậm rãi, rõ ràng từng chữ. Sinh lão bệnh tử là chuyện của bệnh viện. Cô có đi hay không thì đã sẽ.
Tao, đổi ca là tình cảm, không đổi là bổn phận, không đổi được. À há hốc miệng, không thốt nên lời. Tôi đứng dậy, chỉnh lại vặt áo, giọng vẫn đều đều.
Cô có tiền trả hay không là chuyện của cô. Tôi chỉ nhìn kết quả. 24 giờ sau, nếu thẻ tôi không nhận được số tiền bị khấu trừ, chúng ta gặp nhau ở tòa.
Làm phiền lãnh đạo thay tôi làm chủ. Nếu không còn chuyện gì, tôi xin phép về vị trí làm việc. Người phụ trách gật đầu, giọng ôn hòa, được, cô sửa cứ tự nhiên.
Tôi bước ra khỏi phòng họp, hành lang vắng lặng, chỉ còn tiếng dày tôi gõ nhẹ trên nền gạch. Vừa về tới khu vực bàn làm việc, mấy đồng nghiệp đã súng lại. Một cô gái trẻ gọi tôi, Vũ Cầm Tỷ, có chuyện gì vậy?
Rồi người khác tiếp lời, Vũ Cầm Tỷ, lúc nãy bọn em đứng ngoài đều nghe thấy hết. Thật ra mọi người đều rất ấm ức, chỉ là không dám nói ra. Lần này thật sự nhờ có chị.
Cảm ơn chị. Tôi nhận ra người vừa nói là Tiểu Trương, cô gái ngồi cách tôi hai dãy bàn. Tôi nhít mép, nhìn cô ta.
Tiểu Trương, tôi nhớ mấy hôm trước cô còn ở trong nhóm lớn cùng Tô Thiền Thiền. một sướng một họa, mắng tôi máu lạnh vô tình, đáng bị cô lập. Sau hôm nay người của tổng bộ vừa đến, tôi đã thành vũ cầm tỷ của cô rồi.
Mặt tiểu trương đỏ bừng, lắp bắp, vũ cầm tỷ, lúc đó em cũng bị tô thiền thiền che mắt thôi. Tôi cắt ngang, giọng nhạt nhạt, lời khách sáo không cần nói nhiều, tôi chỉ muốn lấy lại một vạn tệ của mình, cho nên không cần cảm ơn tôi, sau này tự lo cho mình đi. Nói xong tôi quay lưng về chỗ ngồi, đám người xung quanh lặng lẽ tàn ra, tôi mở máy tính, bắt đầu sắp xếp lại tài liệu.
Nhưng chưa kịp ngồi ấm chỗ, một giọng đàn ông chầm đục vang lên từ phía cửa phòng làm việc. Sở vũ cầm, cô vào đây cho tôi. Là Lưu Tổng.
Ông ta đứng đó, mặt sám nguết nhưng vẫn cố giữ vẻ uy quyền. Tôi đứng dậy, bước vào phòng ông ta. Cửa vừa đóng, ông ta đập bàn một cái rầm.
Sở vũ cầm, cô tưởng cô thắng rồi sao? Tôi nói cho cô biết, ông đây lan lộn trong nghề này hơn chục năm không phải vô ích. Cho dù bị đình chỉ, tôi cũng rất nhanh có thể phục chức.
Nhưng cô thì khác. Nếu cô làm tuyệt tình, ông đây chỉ cần một câu. Cô sẽ bị phong sát triệt để trong cả ngành Cô lập tức viết cho tổng bộ một lá thư rút đơn tố cáo Nếu không tôi khiến cô cả đời này không ngóc đầu lên được Tôi nhìn ông ta Không lùi nửa bước Phong sát tôi Lưu Tổng Có phải ông vẫn chưa rõ tình hình không Lần này tổng bộ phái tới là tổ điều tra liên hợp của Ban Kỷ luật và Kiểm Toán Ông nghĩ bọn họ chỉ tới điều tra một vạn tệ của tôi thôi sao Ông ta khựng lại Ánh mắt thoáng chút hoảng loạn Tôi bước thêm một bước Giọng chậm rãi nhưng lạnh thấu Những năm qua Ông lợi dụng chức vụ khai khống kinh phí Tự ý giữ lại tiền hoa hồng của khách hàng Thậm chí trong mua sắm dự án còn ăn tiền hoàn khấu Mấy khoản sổ sách đó Ông tưởng ông làm kín kẽ không một kẽ hở sao Không may là Mấy cuốn sổ và bản photocopy hóa đơn này Tôi đều thuận tay giữ lại một bản Mặt Lưu Tổng trắng bệch Môi run run Cô Cô Tôi nhún vai Giọng mỉa mai Lưu Tổng Có thời gian ở đây uy hiếp tôi Chi bằng mau đi tìm một luật sư giỏi Dù sao tội chiếm đoạt tài sản chức vụ cũng đủ cho ông ngồi trong đó 7 năm rồi.
Nói xong, tôi quay lưng bước ra ngoài, không thèm nhìn lại. Phía sau, tiếng thở rốc của ông ta nặng nề như tiếng bể lò rèn. Ngày hôm sau, cả công ty xuân sao.
Tôi thiền thiền chạy khắp nơi vai tiền. Tôi nghe loáng thoáng ả nắm lấy tay một đồng nghiệp, giọng dân dỉ, lý tỉ, cô có thể cho tôi mượn 5.000 tệ không? Tháng sau phát lương, tôi nhất định trả cô.
Xin cô đấy. Người kia gạt tay ra, giọng lạnh lùng, tôi làm gì có tiền dư mà cho cô mượn. Với lại, cô bán mấy cái túi sách đi chẳng phải có tiền rồi sao?
À lại quay sang Tiểu Trương, giọng như sắp khóc. Tiểu Trương, trước đây cô chẳng phải nói quý tôi nhất sao? Cô cho tôi mượn 3.000, 3.000 thôi cũng được.
Tiểu Trương lùi lại một bước, mặt nhăn nhó, thiền thiền tỷ, bản thân em còn sắp không lo nổi, lấy đâu ra tiền mà cho chị vay. Cùng lúc đó, điện thoại của mọi người lần lượt đổ chung thông báo ngân hàng. Ai đó gieo lên, trời ơi, tiền về rồi, 500 tệ của tôi về rồi.
Người khác cũng hớn hở, của tôi cũng về rồi. Cuối cùng cũng đòi lại được đồng tiền mồ hôi nước mắt. Không khí trong văn phòng như vỡ ỏa.
Riêng Tô Thiển Thiển đứng chết chân giữa phòng, mặt tái nhợt như tờ giấy. Vài hôm sau, thông báo chính thức được dán lên bảng tin. Qua điều tra liên hợp giữa Ban Kỷ luật Tổng bộ và Cơ quan Tư pháp, Lưu Mỗ bị xác định có hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng và thiếu trách nhiệm, hiện đã bị tạm giam theo quy định và sẽ bị chuyển giao Cơ quan Tư pháp khởi tố.
Nhân viên Tô Thiển Thiển cấu kết với người khác chiếm đoạt tài sản công ty, vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, nay bị xử lý xa thải, ghi vào sổ đen ngành nghề, vĩnh viễn không được tuyển dụng. Tôi đứng trước bảng tin, nhìn dòng chữ cuối cùng. Xong rồi, mọi chuyện thật sự đã khép lại.
Tôi khẽ thở ra một hơi dài. Trong lòng không vui sướng cũng chẳng tiếc thương, chỉ có một cảm giác nhẹ bẫng, như chút được tảng đá đè nặng bấy lâu. Tôi không có thời gian và tinh thần để lãng phí vào một môi trường làm việc đã bệnh hoạn và đục ngầu từ lâu.
Thay vì cố thay đổi người khác, chi bằng thay đổi chính mình. Dùng một bản thân hoàn toàn mới, trên một chiến trường hoàn toàn mới, tiếp tục đi lên. Tôi không muốn làm cái bánh bao mềm mặc người nhò nặn thêm một.
lần nào nữa. Vài tuần sau, tôi ngồi trong phòng chờ của một công ty mới, tòa nhà cao tầng sáng troang. Một người phụ nữ trung niên bước ra, nở nụ cười chuyên nghiệp.
Sở vũ cầm phải không? Xin lỗi đã để cô đợi lâu. Tôi đứng dậy, mỉm cười, không sao.
Người phụ nữ ngồi xuống đối diện, giọng thân thiện, chuyện cô xử lý tranh chấp lo động ở công ty cũ, bên chúng tôi đều nghe nói trong ngành rồi. Công ty chúng tôi luôn coi trọng người hiểu luật, có nguyên tắc và có bản lĩnh. Hy vọng cô ở vị trí mới sẽ có thành tích xuất sắc.
Đi theo tôi. Tôi gật đầu, theo chân người phụ nữ vào khu vực làm việc. Không gian rộng rãi, sạch sẽ, mùi cà phê thoang thoảng.
Khác hẳn trốn cũ một ngạt. Người phụ nữ dừng lại trước một dãy bàn, giới thiệu đây là Lâm Nguyệt, nhân viên mới bên mảng kế hoạch. Một cô gái trẻ ngừng lên, cười tươi, chào chị, em là Lâm Nguyệt, nhân viên kế hoạch mới.
Tôi gật đầu, chào em, tôi là sở vũ cầm, sau này mong được chỉ giáo nhiều. Lâm Nguyệt xua tay, chị khách xa quá, sau này mọi người đều là đồng nghiệp rồi. Vừa ngồi xuống bàn làm việc, Lâm Nguyệt đều...
quay sang tôi, giọng hơi ngập ngừng. Vũ cầm tỉ, có chuyện này, thứ tư tuần này em có chút việc riêng đột xuất, cần suy nghĩ một ngày. Chị xem hôm đó có tiện đổi ca với em không?
Tôi nhìn cô ấy, mỉm cười nhẹ, xin lỗi nhé Lâm Nguyệt, thứ tư tôi cũng có việc riêng, e là không tiện lắm. Lâm Nguyệt thoáng chút thất vọng nhưng vẫn cười, à, vậy à, không sao, không sao, vậy để em hỏi người khác, làm phiền chị rồi. Nói xong cô ấy quay đi, tôi ngồi lại, lòng thầm nghĩ, bước đầu tiên của việc thiết lập danh giới chính là học cách từ chối, mà người bình thường sẽ không vô lý quấy dày người khác.
Một lúc sau, quản lý gọi mọi người vào phòng họp, hôm nay họp ngắn thôi. Trước tiên, tôi xin giới thiệu chính thức với mọi người, nhân viên kế hoạch cao cấp mới gia nhập bộ phận chúng ta, Sở Vũ Cầm. Tôi đứng dậy, cúi nhẹ đầu, chào mọi người, tôi là Sở Vũ Cầm, rất vinh dự được gia nhập đội ngũ này.
Quản lý tiếp lời, giọng ôn hòa, Vũ Cầm trước đây có thành tích rất nổi bật trong ngành, phương án làm rất chắc tay, sau này mọi người trao đổi nhiều hơn. Vũ Cầm, cúi nhẹ đầu, Tạm thời được xếp vào nhóm 2, theo Vương Mạn làm quen nghiệp vụ. Một người phụ nữ ngồi phía cuối bàn ngừng lên, nở nụ cười tươi giói, hoan nghênh nhé Vũ Cầm, sau này chúng ta là chiến hữu trong cùng một chiến hào rồi, mong được chỉ giáo nhiều.
Tôi gật đầu, cười đáp lại, nhưng trong lòng đã âm thầm quan sát. À ta tên Vương Mạn, trưởng nhóm 2. Ánh mắt ả sắc lẹp, nụ cười khâu chạm tới đáy mắt.
Tan họp, Vương Mạn tiến lại gần tôi, giọng ngọt như mía lùi. Vũ Cầm, ngày đầu tiên đến công ty thấy thế nào? Có quen không?
Tôi cười nhẹ, rất tốt, cảm ơn Vương Tỷ quan tâm. À thở dài, giọng đầy vẻ mệt mỏi, chật, cuối năm rồi, áp lực KPI của nhóm 2 bọn mình lớn kinh khủng. Sắp tới phải ra báo cáo hạch toán tài chính nửa cuối năm.
Mấy hôm nay chị ngày nào cũng tăng ca, đầu sắp nổ tung rồi. À ngừng một nhịp, nhìn tôi đầy ẩn ý. Vũ Cầm à, em mới đến, trên tay chưa có dự án nào.
Đây là cách nhanh nhất để làm quen với dòng tiền kinh doanh và đối tác của công ty đấy. Trước khi tan làm hôm nay, em giúp chị nhập mấy chứng từ này vào hệ thống. Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn Để làm luôn một bảng tổng hợp nhé.
Vất vả cho em. À đặt xuống bàn tôi một sắp tài liệu dày cột. Tôi liếc nhìn, lòng lạnh tanh.
Quen thuộc nghiệp vụ gì chứ? Rõ ràng là thứ việc máy móc tốn thời gian và tài nhạt. Tôi ngẩn lên, giọng vẫn nhẹ nhàng.
Vương Tỷ, đây là kế hoạch công việc tuần này Nguyễn Tổng gửi cho tôi. Trước 3 giờ chiều nay, tôi cần nộp một bản báo cáo phân tích tiết thị nhắm vào sản phẩm mới của công ty đối thủ. Mấy chứng từ này, e là tôi không có thời gian nhập.
Vương Mạn nhớ mày, giọng vẫn cố giữ vẻ thân thiện. Vũ Cầm à, phân tích đối thủ không cần gấp gáp vậy đâu. Nhóm mình xưa nay không phân biệt của ai, giúp nhau thì hiệu quả mới cao.
Em giúp chị xong việc này, sau này em có gì không hiểu, chị đương nhiên sẽ dốc hết kiến thức chỉ cho em. Giúp nhau thôi mà. Tôi nghe vậy, trong lòng bật cười lạnh.
Trước đây chính vì cái kiểu giúp nhau này mà tôi thành lao động miễn phí cho tôi thiền thiền. Tôi ngồi thẳng lưng, giọng từ tốn nhưng rõ ràng. Giúp đỡ thì không vấn đề gì ạ.
Nhưng liên quan tới nhập liệu tài chính, lỡ may nhập sai hoặc khoản nào không khớp, trách nhiệm... Họ phân định. Hay thế này đi, tôi gửi ngay tin nhắn cho Nguyễn Tổng xin ý kiến.
Chỉ cần Nguyễn Tổng đồng ý điều chỉnh thứ tự ưu tiên công việc của tôi và cấp cho tôi quyền hạn tài chính, tôi lập tức bắt tay vào nhập. Mặt phương mạn biến sắc, ả vội xua tay, thôi thôi, việc còn con này làm phiền Nguyễn Tổng làm gì. Em đã có việc trong tay thì cứ bận trước đi, chỉ lát nữa tự tăng ca làm là được.
Nói xong ả quay lưng bỏ đi, bước chân hơi gấp. Tôi nhìn theo, lòng thầm nghĩ, phòng tuyến đầu tiên nơi công sở nhất định phải giữ chặt ngay từ ngày đầu. Một khi mình nhượng bộ một lần, về sau mọi thứ việc bẩn việc mệt sẽ nghiễm nhiên đổ hết lên đầu mình.
Tan làm, tôi bước ra khỏi tòa nhà. Trời đã nhá nhem, gió lạnh từng cơn. Tôi kéo cao cổ áo, bước nhanh về phía chạm xe.
Nhưng mới đi được một đoạn, một giọng nữ thay thế vang lên sau lưng. Sở vũ cầm, con tiện nhân này. Sở vũ cầm, con tiện nhân này.
Tôi quay phát lại. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, tô thiển thiển đứng đó, tóc tai rũ rượi, quần áo nhăn nhúm, ánh mắt long lên sòng sọc. Tôi nhíu mày, giọng lạnh, tô thiển thiển.
Thiền, cô theo dõi tôi. À lao tới, nắm chặt lấy tay tôi, giọng khản đặc. Tôi xin cô, cứu tôi với, tôi thật sự sắp bị ép chết rồi.
Thằng khốn vương hạo sau khi ly hôn đã đẩy hết nợ nần sang tôi. Giờ bọn cho vai nặng lãi ngày nào cũng gọi điện đòi. Tôi không có việc làm, lấy đâu ra tiền mà trả.
À siết chặt tay tôi hơn, giọng như đứt từng khúc. Vũ cầm, tôi đã ba ngày không được ăn một bữa no rồi. Tôi nhìn à, nhét mép.
Ồ, vậy sao? À không buông, ngược lại càng bám chặt hơn, giọng nức nở, Vũ cầm, tôi biết cô sẽ giúp tôi mà, đúng không? Trước đây là tôi sai.
Cô rộng lượng, cho tôi mượn 5 vạn. Không, 3 vạn thôi, cho tôi mượn 3 vạn. Đợi tôi tìm được việc, tôi nhất định làm châu làm ngựa trả cô.
Xung quanh bắt đầu có người dừng lại nhìn. Một bà thím buông tiếng chép miệng, cô gái này sao thế, sao lại ép người ta cho vai tiền. Nhìn cũng đáng thương, có phải thật sự gặp khó khăn rồi không?
Một người đàn ông đứng gần đó lắc đầu, thời buổi này người đi vai mới là ông lớn. Không cho vai còn bị trói buộc đạo đức nữa. Tôi gỡ tay à ra, giọng lạnh tanh Tôi thiền thiền, cô tìm nhầm người rồi Tôi không phải ngân hàng, cũng không làm từ thiện À trận mắt, giọng thay thế Sở vũ cầm, sao cô có thể lạnh lùng Vô tình như vậy, chúng ta dù sao Cũng từng là đồng nghiệp Bây giờ cô làm ở công ty lớn, lương cao 3 vạn tệ với cô thì tính là gì Cô nhất định cho mắt nhìn tôi chết sao Đúng lúc đó, một giọng nữ khác vang lên Ôi chao, đây là làm sao thế Tôi quay sang, nhận ra vương mạn Vương mạn từ trong cổng công ty bước ra, vẻ mặt đầy kinh ngạc À tiến lại gần, nhìn tôi thiền thiền đang quỳ sụp xuống đất Rồi nhìn tôi Vũ cầm, xảy ra chuyện gì thế Trời ơi, trời lạnh thế này sao còn quỳ dưới đất Nên lạnh lắm, mau đứng lên mau đứng lên Tôi thiền thiền lập tức bám lấy vương mạn Giọng ai oán, chị gái tốt bụng ơi Chị khuyên nhủ cô ấy giúp tôi với Tôi thật sự không sống nổi nữa Vương mạn quay sang tôi, giọng đầy vẻ bất bình Vũ cầm, bất kể trước đây hai người có ân oán gì Người ta bây giờ đã khốn khổ thế này Cô cũng không thể vô cảm Vậy được, chỗ đông người, khó co lắm.
Mấy người xung quanh cũng phụ họa, đúng vậy, Vũ cầm tỉ, nhìn cô ấy đáng thương quá, giúp được thì giúp đi. Tô thiền thiền càng được nước, gào lên, chỉ cần Vũ cầm chịu cho tôi vai tiền, tôi quỳ lệ cô ấy cũng được, xin mọi người giúp tôi với. Vương mạn nhớ mày, giọng lên lớp, Vũ cầm, nếu cô dư giả thì giúp người ta một tay, làm người, quan trọng nhất là phải có lòng cảm thông.
Tôi nhìn Vương mạn, chậm rãi nở một nụ cười nhạt, Vương tỉ nói quá đúng, làm người đúng là nên có lòng cảm thông. Đã vậy, Vương tỉ tốt bụng, rộng rãi như thế, thì 3 vạn tệ này, chi bằng để Vương tỉ cho vai đi. Vương mạn giật mình, lắp bắp, tôi, tôi dựa vào đâu mà cho vai, tôi với cô ta không quen không biết.
Tôi nhốn vai, giọng thản nhiên, không sao, để tôi giới thiệu cho. Vị này tên Tô Thiền Thiền, đồng nghiệp cũ ở công ty trước của tôi. Một tháng trước, cô ta liên kết với xếp cũ của chúng tôi, ép toàn bộ nhân viên trong công ty trích tiền lương để quyên góp cho cô ta, tổng cộng gom được 6 vạn tệ.
Sao? Ai đó bột miệng, ép trừ lương để quyên góp. Chẳng phải là cướp tiền sao?
Mà dày thật đấy. Tôi tiếp tục, giọng đều đều, cầm được số tiền cứu mạng đó, cô tôi đây quay ngay ra trung tâm thương mại, mua cho mình một cái túi sách trị giá 2 vạn tệ, còn đăng lên mạng khoai khoang. Tôi không có tiền, tiền tôi tiêu hết rồi, tôi mua túi sách rồi, tôi trả khoản tối thiểu thẻ tiến dụng rồi.
Tôi ngừng một nhịp, nhìn thẳng vào vương mạng. Sau đó tôi đứng ra tố cáo. Ông xếp cũ vì tội chiếm đoạt tài sản chức vụ đã bị công an bắt đi.
Còn cô ta buộc phải bán túi sách, trả lại tiền tham ô, và bị ngành nghề cấm vĩnh viễn. Vương tỉ, một kẻ lừa đảo đến tiền mồ hôi nước mắt của đồng nghiệp cũng lừa để mua túi sách như vậy, chỉ xác định muốn phát huy lòng cảm thông của mình mà cho cô ta vay tiền sao. Vương mạng tái mặt, vội lùi lại, cô, cô nói bậy gì vậy?
Tôi làm sao có thể cho loại người đó vay tiền? Đúng là không hiểu nổi. Tô thiền thiền lùng cồn bò dậy, gào lên, sở vũ cầm, mày hại tao, cái miệng mày hại tao.
À lao về phía tôi như con thú điên. Tôi... Nùi một bước, rút điện thoại ra, bấm số.
Alo, 110 phải không? Tôi đang ở quảng trường phía nam tòa nhà Tinh Hà. Ở đây có người cố ý bám theo quấy dối và có ý đồ tấn công tôi.
Đề nghị các anh nhanh chóng xuất cảnh. Tôi cút máy, nhìn à, giọng lạnh băng. Không phải nói bọn cho vai nặng lãi đang tìm cô khắp nơi sao.
Vừa hay, vào đồn cảnh sát trốn mấy hôm đi. Ở đó an toàn nhất. Không lâu sau, xe cảnh sát tới.
Họ đưa tôi thiền thiền đi. Trước khi lên xe, à còn ngoái lại nhìn tôi, ánh mắt cam hận. Tôi quay sang Vương Mạn, giọng nhàn nhạt.
Vương Tỷ, sau này trước khi lòng cảm thông trào dâng, tốt nhất nên tìm hiểu rõ tình hình. Nếu không rất dễ dẫn lửa thiêu thân, bị người ta lợi dụng làm tay sai. Vương Mạn tái mặt, không nói được câu nào.
Sáng hôm sau, tôi vừa vào công ty đã nghe tiếng xì xào. Có người thì thầm, chuyển trước cổng công ty hôm qua cậu nghe nói chưa? Vũ Cầm Tỷ nhìn nhu nhu yếu yếu vậy mà ghê thật.
Tôi mặc kệ, ngồi vào bàn làm việc. Một lúc sau, có người gọi, Vũ Cầm, em vào đây một lát. Là Nguyễn Tổng, tôi đứng dậy, bước vào phòng Ông ta ngồi sau bàn làm việc rộng, gương mặt điểm tĩnh Vũ Cầm, chuyện tối qua anh đã nghe nói Em xử lý rất sức khoát, không gây ảnh hưởng tiêu cực tới công ty Làm rất tốt, nhưng mà, quan hệ nơi công sở cũng là một môn học Vương mạng dù sao cũng là nhân viên cũ của công ty, năng lực nghiệp vụ vẫn có Sau này hai người nên phối hợp nhiều hơn, đừng mang cảm xúc cá nhân vào dự án Tôi gật đầu, giọng rõ ràng Nguyễn Tổng yên tâm, tôi tới đây là để làm việc Tôi chỉ nhìn kết quả, không nhắm vào cá nhân ai Nguyễn Tổng mỉm cười, tốt, đây là bản kế hoạch tiếp thị của Thịnh Thế Địa Sản Là dự án trọng điểm nửa cuối năm của chúng ta Lấy được thị thưởng của bộ phận không ít đâu Dự án này do Vương mạng dẫn đầu, em là kế hoạch viên cốt cán, toàn lực phối hợp với cô ấy Thứ tư tuần sau, chúng ta sẽ tới Thịnh Thế Địa Sản để báo cáo phương án vòng đầu Tôi gật đầu, ra khỏi phòng, Vương mạng đã đứng chờ ở hành lang À vậy tôi vào phòng họp nhỏ, giọng nghiêm chỉnh Tổng coi trọng tới mức nào thì không cần tôi nói thêm.
Để đảm bảo tính chuyên nghiệp của phương án, chúng ta phải phân công rõ ràng. À nhìn tôi, rồi nhìn Lâm Nguyệt. Sở Vũ Cầm, cô phụ trách khảo sát thị trường giai đoạn đầu, phân tích dữ liệu đối thủ, và phần quan trọng nhất là hạch toán chi phí tiếp thị.
Lâm Nguyệt, cô thu thập các case tiếp thị thành công của các dự án bất động sản cùng loại trước đây. Còn tôi, tổ trưởng, phụ trách dựng khung tổng thể phương án, cũng như tổng hợp và báo cáo PPT cuối cùng. Xa nhất, sơ sẩy một chút là phải gánh trách nhiệm.
Còn phần tổng hợp PPT và báo cáo trực tiếp thì là khâu dễ lấy công nhất. Vương Mạn rõ ràng là đang công báo tư thủ. Nhưng tôi chỉ mỉm cười, giọng bình thản.
Không vấn đề gì, vương tỉ. Tôi sẽ nộp bản phân tích dữ liệu và hạch toán chi phí hoàn chỉnh trước khi tan làm thứ 6 tuần này. À nhét mép, giọng ngọt lịm, vậy thì vất vả cho cô.
Hy vọng năng lực chuyên môn của cô không khiến mọi người thất vọng. Bước ra khỏi phần. Phòng họp, tôi hít một hơi sâu.
Nhiệm vụ quả thật rất nặng, nhưng đây cũng là dự án đầu tiên tôi nhận ở công ty mới. Vương mạn muốn dùng núi dữ liệu đè bẹp tôi, vậy thì à quá coi thường tôi rồi. Tôi không chỉ làm, mà còn phải làm cho thật xuất sắc.
Những ngày sau đó, tôi gần như sống trong phòng làm việc. Tôi điều tra số liệu bán hàng của toàn bộ các dự án bất động sản cao cấp trong 3 năm gần đây, tham chiếu tỷ lệ chuyển đổi thực tế của các công ty đối thủ. 185 vạn.
Sau nhiều lần suy luận và tính toán, tôi đưa ra con số chi phí thiết thị cuối cùng. Đây là biên độ an toàn tối thiểu để đảm bảo dự án Vân Hải Loan đạt được lượng khách hàng kỳ vọng. Nhiệm vụ hoàn thành.
Tôi gửi toàn bộ tài liệu cho Vương mạn. Đồng thời, tôi cũng gửi kèm cho Nguyễn Tổng. Trước đầy 10 phút sau, Vương mạn sồng sộc lao tới bàn tôi, mặt đỏ gay.
Sở vũ cầm, cô có ý gì? Tôi ngẩn lên, rộng điềm nhiên. Vương tỷ, thư điện tử có vấn đề gì sao?
À gần rộng, cô đừng có giả ngu với tôi. Tôi bảo cô gửi dữ liệu cho tôi. Cô gửi kèm cho Nguyễn Tổng làm gì?
Chút việc cơ bản này cũng cần. Trước mặt lãnh đạo khoe khoang sao Tôi mỉm cười