0 lượt xem
1 giờ trước - 2026-09-11 15:29
0:00
0:00
trong cổ họng như con thú bị thương. Tôi nhìn cô ta, nhìn người từng là bạn thân nhất của mình ở công ty cũ, giờ quy dưới sàn nhà tôi nước mắt nước mũi tèm lem. Một phần trong tôi muốn mềm lòng, nhưng phần còn lại, phần đã chết đi từ ngày trịnh kiến bình giật con chip nhớ màu đen khỏi tay tôi, bề mặt chày sức nhẹ ở góc trái và tuyên bố xa thải tôi trước toàn bộ phòng kỹ thuật, phần đó không cho phép.
Tôi đứng dậy đi về phía cửa sổ, bên ngoài hàng châu về đêm lấp lánh ánh đèn, hồ Tây xa xa phản chiếu ánh trăng. Thành phố này đẹp đến nao lòng, nhưng với tôi lúc này, nó chỉ là một bàn cờ, và tôi đang chơi ván cờ của đời mình. Cậu có hai lựa chọn, tôi quay lại, giữa lưng vào khung cửa sổ, giọng tôi lạnh tanh từng chữ nhả ra chậm rãi như những giọt nước đá.
Một, cậu rời khỏi đây ngay bây giờ, và ngày mai trịnh kiến bình sẽ nhận được bản sao đoạn ghi âm này cùng toàn bộ ảnh chụp cuộc gặp. Tôi sẽ đưa nó vào hồ sơ kiện tụng, cậu sẽ bị liên đới trách nhiệm vì đồng lõa vi phạm hợp đồng bảo mật. Tuyển nhu ngước lên nhìn tôi, mắt đỏ hoe, hoảng loạn, còn con lựa chọn thứ hai.
Hai cậu làm chứng chống lại trịnh kiến bình. Cô ta chấp mắt, nhưng không tin vào tay mình, làm chứng, nhưng mình sẽ mất việc, mình sẽ... Em mất việc, mình sẽ.