0 lượt xem
1 ngày trước - 2026-09-08 00:15
0:00
0:00
Vào đúng sinh nhật 28 tuổi, chỉ còn một tuần nữa là được nhận khoản đền bù gấp đôi thì tôi bị công ty cho nghỉ việc. Cùng ngày hôm đó, người bạn trai 10 năm đột nhiên cảnh cáo. Nếu em không kiếm được việc mới trong vòng một tuần, mình chia tay.
Tôi ngồi đờ ra, nhìn 800.000 tệ tiền đền bù vừa được chuyển vào tài khoản, còn chưa kịp báo tin cho anh ta thì. Đêm đó anh ta bỏ nhà đi, hẹn gặp cô bạn gái trong game mà đã chơi chung 3 năm, cả đêm không về. Tôi ngồi ngừng ngơ trong căn nhà trống, cho đến khi phòng nhân sự gọi tới.
Hóa ra sếp cũ biết tôi bị sa thải, muốn mời tôi quay lại làm. Tiền đền bù cứ giữ, quay lại làm thì thương lượng tăng lương. Việc thì có thể quay lại.
Còn đàn ông ấy hả? Tôi mở đu din, tiktok Trung Quốc, lướt thấy một ông lão trung y trên mạng đang thao thao bất tuyệt. Làm người, quan trọng nhất là đừng nhịn.
Có tức thì phải chút, có miệng thì phải mắng. Người tôi thì cút, sống phải... Quý vẻ, đời đã qua gần 1 trên 3 rồi, còn nhịn làm gì, sống là đề xướng.
Bỗng nhiên tôi ngộ ra, 28 tuổi rồi, sống kiểu nhẫn nhịn, chịu đựng, đúng là chẳng đáng. Đây mới là thần y thực sự, ông thầy chữa tận gốc nỗi ướt ngẹn trong lòng. Ngay hôm người yêu tôi vừa dọa chia tay, đã bỏ nhà đi để tôi ở lại một mình.
Tôi không do dự, đăng luôn bài tìm nhà thuê. Một tiếng sau, 20 môi giới bất động sản nhảy vào kết bạn. Tối hôm sau, tôi chuyển nhà.
Một tuần sau, anh ta gọi đến từ số lạ, trước đó đã chặn tôi, mở miệng làm ắng. Tôi không tìm cô, cô cũng không định tìm tôi à, người sắp chết cũng còn thở lấy hơi, cô hết hơi rồi chắc. Tôi theo phản xã suýt nữa thì định xin lỗi, nhưng lời thốt ra lại là.
Bộ cái thằng danh, bà đây người yêu cũ chết từ lâu rồi, mày là ai? Gọi từ mộ về hả? Hay gọi từ gọi âm đấy?
Mấy hôm trước, tôi chính thức được trần đoạn. Bán là kẻ thất bại trên Duzin, tìm đến thầy thuốc trung y online để chữa bệnh, thầy nói, phụ nữ mà phải nhịn là không được, mày không vui thì người khác vui, mày vui rồi thì mặc kệ trời đất. Đã 28 rồi, không đáng để sống kiểu oát ngẹn, không vui thì buông, chán thì bỏ, tự mình sống cho thật sướng, mới là người thắng cuộc.
Tôi quyết định rồi, từ nay về sau, tôi sẽ không vì bất kỳ sinh vật nào mà phải nhún nhiều nữa. Con người sống để vừa lòng thiên hạ, cái kiểu nhân cách luôn làm người khác vui lòng ấy, hôm nay chính thức biến mất khỏi thế giới này. Người đang đứng trước gương lúc này chính là phiên bản nâng cấp, những hỗ lộc, phiên bản gây chuyện chính hiệu.
Vừa cúc máy, tiêu ngôn đã tức điên, đập luôn điện thoại. Chưa đến 30 phút sau, hắn đăng ngay một tấm ảnh lên story. Một buổi tiệc tối lạ hoác tôi chưa từng thấy, hắn nâng ly cụm chén.
Bên cạnh là một bàn tay trắng nõn đính kim tuyến đặt trên vai, mái tóc dài. Ống mực của ai đó khẽ lướt qua ngược hắn. Tôi định chụp màn hình gửi vào group bạn thân.
Anh ngờ tay trượt một cái, lỡ tay, thả tim. Kết quả, bạn không thể xem story này nữa. Tôi bị chặn ngay lập tức, tốc độ ảnh sáng.
Nửa tiếng sau, một cô gái lạ tên là Man Man, Mộng Mộng, gửi lời mời kết bạn. Vừa bấm đồng ý, cô ta đã thả qua hơn chục tấm ảnh. Toàn là tiêu nguồn say xỉn, ngã vào lòng cô ta.
Mặt đỏ, miệng cười, tay còn ôm chặt lấy eo. Chưa hết, cô ta gửi thêm một đoạn voice nhẹ nhàng ngọt đến sâu răng. Chị Tần Song ơi ngã nghe nói chị là bạn gái của anh Tiêu Hà.
Sao chị chẳng quan tâm gì anh ấy hết vậy? Tối nay em tốt bụng giúp chị chăm anh ấy nè ngã chị không giận em chứ? Tôi không đáp.
Chị ít lặng nhấn vào trang cá nhân của cô ta. Story mới nhất của Man Man là một tuần trước. Cũng chính cái đêm tiêu nguồn biết tôi bị sa thải và dọn ra khỏi nhà.
Cô ta đăng Cuối cùng cũng gặp được anh trai game ngoài đời thật Lẹo hát y cả năm cuối cùng cũng được Ăn hàng thật, hạnh phúc quá đi hả Ảnh là cảnh hai người đang cùng ăn một cây kem Thân mật không thể tà Phía dưới, tiêu môn bình luận Cho em liếm cả đời anh cũng đồng ý hả Hóa ra là em gái nuôi trong game Tôi nhấn bình luận một câu duy nhất Trích in chạm thu gom giác thải, chiêu chiêu ngã Xong xuôi, lập tức block cả hai Mười phút sau, tiêu môn đi cùng gọi điện Vừa bắt máy, hắn gào vào ống nghe như lên cơn Tần xong, em điên rồi hả, bình luận cái gì vậy Làm mất mặt con bé người ta Anh em tốt của anh đều kết bạn với em Và với cả mộng mộng, ai nấy đều nhìn thấy Bây giờ con bé khóc lóc đòi nhảy xong để chứng minh trong sạch Em không thấy lương tâm cắn rứt à Mau xin lỗi người ta đi Tôi hắng rọng, thông thả đáp Tôi xin lỗi cái con khỉ ấy Muốn nhảy đúng không? Bảo nó cứ từ từ, tôi tới ngay đẩy cả hai đứa xuống một thể cho vui. Còn mấy thằng bạn tốt của anh nữa, gom hết lại cho tôi, tôi đẩy luôn một lượt cho gọn.
Chị đây nói được làm được, chặt đứt một lần cho xong, khỏi dây dưa, đậu má, tôi vừa văng ra một câu tiếng xê thì bụng quặn lên một cái đau điếng. Kinh nguyệt đến rồi. Tin vui là không còn phải suốt ngày nơm nớp lo lắng ngày đó chưa đến.
Tin xấu là, ngày đầu tiên tôi vừa ói vừa tiêu chảy, người như sắp tan thành nước. Tôi cúp mấy cái rụp, gọi ngay cho tiểu bội, cô bạn thân nhất. Trong phòng bệnh, cô ấy dắt cho tôi một cốc nước ấm rồi mắng không thương tiếc.
Nói thật đi, bao lâu rồi chưa ăn uống tử tế. Tôi cười lấy lòng. Thì mỗi lần thất tình là em lại nhịn ăn để giảm vài kỷ.
Mà, nhưng lần này mới bỏ hai bữa đã đau bao tử, còn tụt đường huyết. Tiểu bội chừng mắt. Thôi đi bà nội, cứ tưởng mình còn 18 tuổi chắc, bây giờ mà còn dám nhịn ăn hả?
Cùng lúc đó, Lâm Tử, một người bạn thân khác, hiện đang là sếp lớn trong công ty, nghe tin tôi nhập viện vì đến kỳ nên tranh thủ lúc họp gửi tin nhắn hỏi tôi muốn ăn gì. Tôi như một con quái thú đói lạ, lịch kê ra cả loạt món khoái khẩu không chừa món nào. Lâm Tử liên bảo trợ lý đặt hết đơn hàng tôi vừa chọn.
Chẳng đoán chia tay được 3 tiếng đồng hồ thì đã có 10 shipper đang trên đường giao đồ. Tôi nằm bẹp trên giường bệnh, nghĩ bụng hay là đăng một cái status tử nghiệm mối tình 10 năm vừa mới tử vong. Tôi lên mạng tìm một câu văn thật đau khổ bi lị, copy dán vào Facebook.
Anh không thất hứa, chia tay cũng là một dạng mãi mãi. 3 phút sau, 20 lượt like, 18 bình luận như thế đã hẹn nhau trước. Chào chị mãi.
Mãi. Tham kiến chị mãi mãi. Vạn kiếp chị em mãi mãi, không một ai đưa khăn giấy, toàn là cưỡi ngựa tới xả chat.
Trong group chat ba chị em thân thiết cũng không chịu để yên. Chị mãi mãi, chị còn ở đấy không? Em gái mãi mãi à, chị luôn ở bên em.
Tôi xấu hổ đến muốn độn thổ, thét lên rồi xóa ngay cái status chưa đầy 5 phút tuổi đó. Tiểu bội còn tâm lý gửi luôn một ảnh đại diện nền đen chân vào group. Chuẩn bị sẵn rồi, em đổi đi.
Chị quen rồi, mỗi lần em chia tay là chị trải qua như thật mười mấy lần. Quen quy trình rồi, khỏi lo. Nhưng tôi không nỡ đổi.
Ảnh đại diện hiện tại là avatar phong thủy chiêu tài, đổi thì, lỡ như cắt luôn đường tài lục thì sao? Thôi, tình yêu thì mất, tiền thì không được đứt. Vậy là tôi nói, chị ơi, trà sữa mật ong hương gạo của em tới rồi, không chơi trò khóc lóc nữa đâu.
Phải ăn trước đã. Tâm trạng có thể là... Nhưng lẩu cây mà ngụy thì hết ngon Tôi vừa hút một ngụm chè chân trâu nho tím Thì tiêu ngôn xông thẳng vào phòng bệnh Người còn chưa thấy Giọng đã bay vào trước Tần xong tôi bảo em xin lỗi mộng mộng em biết à Tiểu bội lập tức nắm chặt nắm đấm Chưa kịp đấm thì tiêu ngôn đơ người ra Hắn nhìn thấy tôi nằm trên giường Sắc mặt trắng bệnh tay đang chuyển nước Liên xử người một lúc rồi đột nhiên dịu giọng Em tới kì hả đau lắm không có sao không Trên mặt hắn bắt đầu xuất hiện vẻ lo lắng Nhưng vừa mới bước đến gần hai bước Một tà váy liền lướt nhẹ theo gió xuất hiện phía sau hắn Là mộng mộng người tôi chưa từng gặp mặt Cô ta nhẹ nhàng nở nụ cười Chào chị cô ta nghiêng đầu nhìn tôi Lắc lắc hộp bún xào đã ăn dở trong tay Anh tiêu nhất quyết dẫn em đến gặp chị Thật ra em cũng không để tâm lắm đâu Em sợ chị chưa ăn gì nên mang chút đồ ăn đêm cho chị này ngã Mùi dầu mỡ từ hộp bún xào sọc vào mũi, suýt nửa tôi nôn ngay tại chỗ.
Tôi đưa tay ra theo bản năng, đẩy cô ta ra. Tôi không ăn. Không ngờ mộng mộng đang mang đôi giày cao gót tám phân, chân chẹo một cái, hét lên rồi ngã lăn ra sàn.
Mắt đỏ hoe. Hộp bún xào đổ thẳng lên chiếc áo khoác trắng tinh tôi đang mặc. Cơn giận bùng lên thức thì.
Cô bị bệnh hả? Tần xong, em đủ rồi đấy. Tiêu nguồn gào lên ngay lập tức.
Hắn cao mày, vội vàng đỡ mộng mộng dậy, mặt đầy lo lắng. Có đau không? Anh đưa em đi khám, chắc là bong gần rồi.
Mộng mộng cắn môi không nói, nhưng nước mắt thì lã trả rơi. Tôi đã lâu rồi không gặp loại trà xanh đậm đặc như vậy, đến mức tức đến đau cả dạ dày. Còn tiêu nguồn thì chỉ lo đỡ cô ta, quay lưng bước đi.
Trước khi ra khỏi phòng, hắn còn quay lại cảnh cáo tôi. Người ta lo cho em nên mới đến, em sao lại độc ác như vậy? Anh thật sự cần phải...
suy nghĩ lại mối quan hệ này rồi. Tiểu bội lúc này không chịu nổi nữa, đứng bật dậy. Vừa luôn chiếc dép tổ ong đầy mồ hôi của ông cụ giường bên cạnh.
Bốp, tắt thẳng vào mặt tiêu ngôn một phát giòn tan. Không biết bao nhiêu cận bã trong phòng bệnh theo cú và đó bay thẳng vào miệng hắn đang há hốc vì chóng. Tôi dơ tay vẫy nhẹ như tiện đưa.
Không cần suy nghĩ gì nữa đâu. Kể từ ngày anh rớt áo ra đi, chúng ta đã chia tay. Một người yêu cũ tốt nên giống như đã chết.
Anh, hiện tại, đã an táng được ba ngày rồi. Xin đừng hiện hồn về nữa, cút cho khuất mắt. Tiêu ngôn mặt đỏ bừng, tức giận đập cửa rầm rầm.
Em đừng có mà hối hận đấy. Người vừa đi khỏi, thì mẹ tôi gọi video cô tới. Vừa kết nối xong, bà đã khoanh tay, mặt đầy nghiêm nghị hỏi tội.
Nói thật đi, có phải con với tiêu ngôn lại cãi nhau rồi đúng không? Thấy tình hình căng thẳng, tiểu bội vội kiếm cớ chuồn mất. Tôi kéo dèm lại, trong lòng dâng lên một cơn mệt mỏi vô hình.
Không phải cãi nhau, là chia tay rồi, chia tay, bên kia màn hình như bùng nổ. Mẹ tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, bắt đầu thao thao bất tuyệt. Tiểu song à, con năm nay đã 28 tuổi rồi, con biết không?
Ở cái tuổi này, mấy đứa bằng tuổi con người ta con thứ hai đã 2 tuổi rồi, con với tiêu ngôn yêu nhau 10 năm trời, cũng đến lúc bàn chuyện cưới xin rồi. Giờ lại chia tay, con nghĩ xem, có lợi gì cho con không? Ba tôi cũng chen vào một câu khi đang ngồi xem TV.
Ở cái tuổi này, trên thị trường hẹn hò con chỉ có thể nhặt đồ người khác bỏ lại, tìm được người vừa hợp vừa hiểu như nó bây giờ là hiếm lắm đấy. Không hiểu sao, trong lòng tôi dâng lên một nỗi ấm ức chua sót. Trước giờ tôi luôn cố gắng để làm vừa lòng họ, nhưng lúc này tôi thật sự mệt rồi.
Tôi nhìn vào gương mặt điềm nhiên của họ qua màn hình. Giọng bình tĩnh, nhưng sắc như dao. Nếu thế giới này có...
Sụt đổ chỉ vì con chưa kết hôn thì con xin lỗi toàn nhân loại vậy. Nói xong, tôi rất khoát tắt cuộc gọi. Truyền dịch xong, tôi gọi xe chuẩn bị về nhà một mình.
Không ngờ vừa bước xuống sảnh, tiêu ngôn đang đợi tôi ở dưới lầu. Anh ta lập tức kéo lấy tay tôi. Cô gái lúc trước đã không còn thấy bóng.
Tửa xong, anh thừa nhận lần trước anh bỏ đi là do anh bốc đồng. Nhưng mà, anh đâu có làm gì sai. Biết em bị công ty cắt hợp đồng, anh cũng sốc lắm, thậm chí còn lo lắng hơn cả em.
Vậy mà phản ứng đầu tiên của em là muốn nghỉ ngơi 2 tháng, lại còn đòi cưới hỏi với anh. Em không nghĩ giờ chuyện quan trọng nhất là phải kiếm việc lại à? Tôi bỗng bật cười.
Cô cười cái gì? Tôi giơ tay, cắt cho hắn một cái nảy lửa. Cười vì trời còn chưa tối mà anh đã mơ giữa 3 ngày rồi đấy.
Sắc mặt tiêu ngôn lập tức sầm lại. Tôi đẩy hắn ra, bước về phía chiếc xe đang đợi. Rốt cuộc là ai mới là người.
Không mua nổi nhà, không tộ nổi xe, không nuôi nổi con. Không có nổi một xu mà cũng đòi yêu với trả đường. Lo xong chuyện cơm áo gạo tiền đi rồi hãy mơ tới tình cảm.
Tôi xoay người, nhìn thẳng vào mặt hắn. Đã chia tay rồi thì làm ơn tránh xa tôi ra một chút. Tôi có đi làm hay không, có ăn được bữa cơm không, cũng chẳng liên quan gì đến nhà các người cả.
Gương mặt tự tin lúc nãy của tiêu ngôn bỗng chốc tài mét. Ý em là gì? Tôi nhấc mép cười lạnh.
Thái độ của gia đình hắn, tôi đã sớm nhìn thấu từ lâu. Ngay cái ngày tôi bị sa thải và trở về nhà, hắn vừa nghe tin đã sầm mặt. Cả buổi tối lạnh nhạt, không nói một lời, cầm điện thoại suốt, thậm chí đi toilet cũng ôm theo.
Chỉ có điều, hắn quên mất, máy tính vẫn đang đăng nhập WeChat. Toàn bộ đoạn chat giữa hắn và mẹ hắn hiện rõ mồn một trước mắt tôi. Tần xong bị đuổi việc rồi à, nói hơi khó nghe chứ sau này về nhà ta chỉ...
Chỉ là ăn bám thôi, đừng mơ 10 vạn sinh lễ, cho 1 vạn là may rồi. Tối nay con ra ngoài ngủ đi, đừng về nhà, cứ để nó bị bỏ mặc như vậy vài hôm rồi về đi xem mắt. Tiêu ngôn trả lời rất nhanh.
Con biết rồi mẹ, à, mấy cô sắp xếp cho con, có xin không? Dù gì cãi nhau cũng coi như chia tay, con có làm gì sai đâu. Ký ức rồi về.
Tôi nhìn tiêu ngôn đang hoang mang bối rối trước mặt. Bình tĩnh lấy điện thoại trong tay hắn, mở khóa. Rất nhanh tìm tới khu chát với mẹ hắn, đã được ghim trên đầu.
Tôi bấm ghi âm, gửi một đoạn voice. Cháu có ý này hay lắm, khỏi cần tốn công dần mặt cháu làm gì. Một vạn tiền sinh lễ đó, cô lấy mà mua một con heo nái cho con trai cô đi, để nó còn có con cháu nối rõi.
Năm sau là có ổ 7-8 con, tha hồ dạng danh tổ tiên. Tần xong, cô bị thần kinh à, tiêu ngôn hét lên như phát điên. Sắp mặt tiêu ngôn tối sầm hoàn.
Hắn vừa giật lại điện thoại, còn đang định mở miệng giải thích điều gì đó. Tôi đã mở cửa xe, lên thẳng, phóng đi như một cơn gió. Chỉ để lại một gương mặt thất thần của hắn trong gương chiếu hậu.
Cuối tuần, bỗng nhiên một người bạn học cũ lâu năm im hơi lặng tiếng nay lại chủ động nhắn tin trên quy quy. Tiểu song, cậu chưa tay với tiêu ngôn rồi à? Tớ chưa rồi, sao vậy?
Tin nhắn tới rất nhanh. Trời ơi, bảo sao, mẹ tiêu ngôn mấy hôm nay công khai mai mối cho anh ta ở quê luôn đấy. Quê chúng tôi là một thị trấn nhỏ, hàng xóm láng giềng ai cũng biết nhau.
Bạn học kia vừa nói xong, mấy người bạn cũ khác cũng bắt đầu đồng loạt nhắn hỏi. Tiểu song ơi, trước đây mọi người ai cũng thấy hai cậu xứng đôi, đúng kiểu kim đồng ngọc nữ lớp mình à? Cứ nghĩ hai cậu sẽ cưới nhau chứ, sao tự nhiên lại chia tay vậy?
Phải rồi, tại sao lại đi đến bước này? Tôi cũng không biết, không có câu trả lời. Đen đường bật sáng.
Tôi hẹn tiểu bội và lâm tử đi ăn tối. Ly rượu ba đứa cụng vào nhau. Tôi khẽ mím môi nhưng mãi vẫn không rơi nổi một giọt nước mắt.
Hai người bạn nhìn tôi, cạn lời. Thôi đủ rồi bà nội, bà vui đến nỗi khóe miệng sắp nhất lên tới tay rồi kìa. Đúng vậy, chia tay xong vừa thăng chức vừa nhận tiền đền bù, sương quá rồi còn gì.
Tôi chỉ biết ngượng ngùng cười, ngại không nói nổi thành câu. Không hiểu sao, chia tay rồi mà một giọt nước mắt cũng không có. Có lẽ vì 10 năm qua nước mắt đã cạn khô mất rồi.
Đang ăn uống ngon lành thì điện thoại gieo. Là một số lạ, nhưng tin nhắn mang đúng văn phong quen thuộc của tiêu ngôn. Người ta đều tới tìm em rồi, sao em còn chưa về nhà.
Hôm nay là sinh nhật anh đấy, đã nửa đêm rồi, em quên rồi hả. Anh còn mua cả cánh gà trên em thích ăn nhất, mộng mộng cũng không còn giận em đâu, không cần xin lỗi nữa. Em thật sự không định về sao.
Mộng mộng nói sẽ ở lại một... Đêm mà em không về thì anh đồng ý rồi. Chỉ cần em tìm được việc, chúng ta vẫn có thể bắt đầu lại.
Tần xong, đừng làm anh thất vọng. Tôi trả lời bằng một emoji dơ ngón dữa. Tối hôm đó, đám anh em tốt của tiêu ngôn thi nhau đăng video lên Duzin.
Một nhóm đàn ông kéo nhau đi net chơi game. Mộng mộng tự đầu vào vai tiêu ngôn, trông chẳng khác gì, vừa mới cưới. Tôi lại một lần nữa không kìm được.
Bình luận dưới clip. Chúc đôi cựu nhân 99 năm hạnh phúc nhé ngã. Ngay sau đó, tiêu ngôn dùng tài khoản của một thằng bạn, gửi voice tới cho tôi.
Tần xong, em không trả lời tin nhắn mà lại bình luận linh tinh dưới clip. Em thấy vui hả? Nếu em đã coi mối tình 10 năm này như trò đùa thì thôi, chấm dứt đi.
Đến lúc không tìm được việc, trở thành gái ế tuổi băm thì đừng có quay về khóc xin lỗi anh. Tôi nghĩ một chút. Trả lời vòn vẹn một từ, tạm biệt.
Nếu là tôi của 58 tuổi. Có lẽ sẽ ôm chăn khóc dòng suốt một tháng. Nhưng giờ là tôi của tuổi 28, ngay cả thời gian để thất tình cũng chẳng có.
Thứ hai, tôi quay lại công ty thương lượng lương, tăng 50%, tuần kế tiếp chính thức trở lại làm việc. Còn gặp được ông chủ lớn đứng sau, tổng tài đẹp trai kiểu Daddy Cool khi chất lạnh lùng đỉnh cao. Lúc bước ra khỏi văn phòng, trời đã tối sầm.
Tôi nhận ra, công việc thì có lại rồi. Còn người cũ, nhìn sao cũng giống rẻ lao cũ. Bỗng nhiên, chẳng còn gì để tiếc nữa.
Chưa kịp dọn xong tâm trạng thì đã bị tổng tài dòm tới, cuốn vào gồm quay công việc như đang ra trận. Chiều thứ sáu, đúng ngày hết hạn hợp đồng thuê nhà cũ. Chủ nhà quen thói nhắn tin hỏi tôi.
Em gái, quý này em quên chuyển tiền thuê nhà rồi đúng không? Trước kia, sống chung với tiêu ngôn, tiền nhà toàn tôi tự chuyển khoản. Bây giờ, tôi thẳng thường.
Tôi đã dọn đi rồi, muốn thu tiền thì liên hệ. Hệ người đang ở đó nhé. Nói xong, block luôn số chủ nhà.
Tiêu ngôn phát hiện ra. Gửi một tin nhắn cuốn lùn chỉ có dấu hỏi chấm. Vẫn cái kiểu kêu căng cũ dích.
Cả câu cũng lười gõ. Tôi không trả lời. Một tiếng sau, hắn bắt đầu mất bình tĩnh.
Liên tục nhắn ba dấu hỏi. Kèm theo cả một loạt tin nhắn dài răng rặc. Lúc trước nói là chia đôi tiền nhà.
Giờ anh bỏ nhà đi thì không trả nữa à. Ý anh là sao? Anh ở hay không ở thì ít nhất cũng phải báo cho tôi biết một tiếng chứ.
Tôi trả lời đúng một câu. Tôi không có nghĩa vụ phải thông báo. Gửi xong, tôi block luôn số mới của hắn.
Mười phút sau, hắn nhắn thêm một tin cuối. Tôi có thể trả, nhưng sẽ trừ vào tiền xình lễ. Tôi cười lạnh.
Rác rửa thì cho vào thùng rác. Hôm sau đi làm. Tiểu bội cười khúc khích kể.
Bà biết chưa, tiêu ngôn đang đăng tin tìm người xe tiền nhà trên đu dinh kìa. Tôi hiểu ngay. Các nhà...
Đó ở vị trí quá đẹp. Tiền thuê mỗi tháng 8 triệu, hắn sao kham nổi một mình. Nơi đó cũng gần công ty của hắn.
Lúc trước vì nhường nhịn, tôi mới chịu thuê nhà cách công ty mình cả tiếng đồng hồ. Bây giờ thì khác rồi. Đã quen ở nhà có toilet riêng một mình, thì ai mà còn muốn quay lại cảnh xe nhà với 7-8 người, xếp hàng chờ đi vệ sinh.
Nhưng mà, chuyện đó còn liên quan gì đến tôi nữa? Tôi mặc kệ mấy tin nhắn lẻ tẻ của hắn trong tuần đó, toàn là mắng mỏ và chức vấn. Cho đến một tuần sau, tôi nhận được lời mời họp lớp.
Lớp trưởng không nhịn nổi, nhắn riêng cho tôi hóng chuyện. Tiểu xong, cậu biết tiêu ngôn vừa về quê xem mắt không? Cậu đoán xem anh ta gặp ai, cậu đoán không nổi đâu.
Tôi không trả lời. Tối hôm đó, lớp trưởng lại nhắn thêm. Dù hai người đã chia tay, nhưng họp lớp lần này là sau 10 năm lận đó, tuần này nhất định cậu phải đến nhà.
10 năm không gặp, nhờ lớp. Úc trưởng tôi mới biết. Rất nhiều cặp đôi từng yêu nhau trong lớp.
Giờ đã thành vợ chồng thật rồi. Tôi vừa bất ngờ, vừa thấy bùi ngùi. Nhĩ nghĩ một lúc tôi gật đầu đồng ý.
Thanh xuân đã qua, dù có phần đổi vị. Nhưng vẫn là thanh xuân. Và thật lòng mà nói, tôi cũng muốn biết ai đã thay đổi ra sao.
Hôm diễn ra buổi họp lớp. Vừa bước vào cửa, tôi đã nghe tiếng gì rầm xì xào. Nghe chưa, tiểu xong và tiêu ngôn chia tay rồi đó.
Lần này tiêu ngôn nói trong nhóm là sẽ dẫn cô gái mới quen qua xe mặt đến họp lớp. Tự dưng tôi có cảm giác mình sắp thua thế khí rồi. Tôi đang định mở Apsian U, chợ đồ cũ Trung Quốc, để tìm kiếm từ khóa.
Thuê gấp một bạn nam đẹp trai cùng thành phố đóng giả người yêu một ngày. Thì tổng tài của tôi, ông xếp bá đạo trong truyền thuyết. Đột nhiên xuất hiện trong phòng tiệc.
Tôi còn đang sững sờ chưa kịp phản ứng. Thì anh ấy đã mặt đen như mực. Lao thẳng về phía tôi, gầm lên điền cuồng.
Tần xong, cuối cùng tôi cũng tìm được em rồi. Tôi vội cúi xuống nhìn nhóm chat công ty. 99 tin nhắn chưa đọc, xong đời, chỉ rơi công ty sớm một tiếng thôi mà giờ, tổng tai đuổi tới tận mặt.
Trên đời này còn có con trâu ngựa nào thảm hơn tôi không? Bộ vest cao cấp, đồng hồ nạm đá, chìa khóa Ferrari sáng loáng trong tay anh ấy lập tức thu hút ánh nhìn của cả phòng. Mọi người đồng loạt ngừng đầu hóng drama, đặc biệt là khi anh ấy gần từng chữ, ánh mắt oán khí đầy trời.
Em có biết tôi đã phải tìm em khổ sở thế nào không? Cả phòng nín thở, mọi ánh mắt chuyển sang nhìn tôi. Tôi đang định mở miệng giải thích, thì cửa phòng lại bật mở.
Tiêu ngôn bước vào, phía sau là một cô gái xinh như mộng. Hắn cười nhã nhặn, kêu ghế cho cô ta ngồi, đúng vị trí đối diện tôi. Xin lỗi mọi người, chiếc Mercedes mới mua vẫn chưa quen tay, nên đỗ xe...
Hồi lâu, Tổng Tài vẫn đứng cạnh tôi, chống một tay lên bàn, ánh mắt sâu thẳm quan sát toàn cảnh. Không khí như một trận chiến tu tiên, cả phòng nuốt nước bọt cái ực ực, đột nhiên Tổng Tài rút chìa khóa Ferrari. Cách một tiếng, đặt xuống bàn, rồi nhìn thẳng vào tôi, giọng bình thản như gió thoảng.
Chị, xe Ferrari của chị Đậu xong rồi, Tổng Giám đốc dặn tôi mang hồ sơ đến cho chị xem, chị rảnh thì coi giúp, tôi xin phép đi trước. Thật lòng mà nói. Giây phút đó, Tổng Tài như được ánh hào quang Phật Tổ chiếu dọi.
Tôi nâng ly nước cam, kính hài một ly, tiễn bước vị Đại Bồ Tát rời khỏi hiện trường. Tiêu ngôn mặt tối sầm. Hắn chừng mắt nhìn tôi, cuối cùng không nhịn nổi nữa.
Em mua hả? Em mua nổi Ferrari sao? Tôi nhớ mày.
Tất nhiên là tôi mua rồi. Anh đã từng ngồi Ferrari chưa, từng nghe tiếng gầm động cơ chưa, nghèo mà còn to tiếng. Sắc mặt tiêu ngôn tái mét, hoàn toàn mất kiểm.
soát. Hắn lao tới, găn rộng chất vấn tôi. Người như em, không có nổi một công việc ổn định thì lấy đâu ra tiền mua xe.
Cả phòng tiệc đồng loạt quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy nghi hoặc. Tôi khẽ nhất môi cười. Anh chưa biết nhỉ, ngày hôm sau sau khi nghỉ việc, công ty đã gọi điện mời tôi quay lại.
Lần trước nghỉ còn nhận được 6 chữ số tiền bồi thường, lần quay lại thì đàm phán tăng lương thành công, còn chiếc xe này chỉ là phân thưởng cho thành tích doanh số thôi mà. Tôi vẫn luôn phụ trách mảng kinh doanh quốc tế. Lợi nhận lời lãi bao nhiêu, tiêu ngôn là người rõ nhất, quả nhiên, ánh mắt hắn dần thay đổi, tin là thật.
Mấy người bạn học cũ cũng bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa ngưỡng mộ, phê thật, ra ngoài đời, đúng là giá trị của mình, phải tự mình tạo ra. Lớp trưởng là đứa mê hóng chuyện nhất, lên ghé tay tôi thì thầm. Cậu ơi, cái anh đẹp trai vừa nãy vào phòng ấy là ai vậy?
Cái đồng hồ ảnh đây Tớ từng thấy trên web rồi, loại đó phải 8 chữ số đó nha. Tôi nhún vai, bình thản đáp. À, chỉ là trợ lý nhỏ đang theo đuổi tớ thôi.
Tớ còn đang trong thời gian suy nghĩ đã nhận lời hay chưa? Cụ, ngay giây tiếp theo, tôi và, tổng tài bước vào nhìn thẳng vào nhau. Anh ấy ho một tiếng.
Giọng nghiến răng nghiến lợi mà vẫn cố giữ phong độ. Nữ thần, làm phiền chị chở tôi một đoạn. Ở đây bắt xe không tiện lắm.
Mồ hôi lạnh toát ra sau gái. Tôi cố gắng bình tĩnh, đứng dậy làm như không có gì. Đi thôi, vừa xoay người.
Cô gái đi cùng tiêu ngôn bỗng mỉm cười dịu dàng, lên tiếng. Chị ơi, sao chưa ăn gì đã vội đi rồi. Tôi nhìn cô ta, nụ cười nửa miệng.
Quay sang nhìn tiêu ngôn. Hắn lập tức né ánh mắt. Cô gái kia chính là đàn em khóa dưới từng theo đuổi tiêu ngôn lúc tôi và hắn còn yêu nhau.
Vì cô ta, tôi và hắn từng cãi nhau một trận lớn, suýt chia tay. Không ngờ. Giờ đi xem mắt lại chính là cô ta.
Buồn nôn thật. Tiêu ngôn từ lúc tổng tài xuất hiện, mặt đã đen như đáy nổi. Bị tôi nhìn chầm chầm, càng thêm mất tự tin.
Tụi anh chỉ là đi xem mắt thôi, chưa có gì cả. Còn em, tìm được việc rồi sao không nói, cả mẹ anh còn đang lo lắng cho em nữa. Cuối tuần này về nhà anh ăn cơm đi.
Giận dỗi cũng đủ rồi, đừng để người khác xem trò cười nữa. Mười năm rồi, cũng đến lúc bàn chuyện cưới hỏi. Cô em gái học dưới đi cùng hắn lập tức tái mặt, dẫn qua sách túi chạy thẳng ra khỏi phòng.
Tiêu ngôn theo phản xạ chạy theo, lúc rời đi còn ngoái lại giải thích. Con gái một mình ngoài đường không an toàn, anh đưa cô ấy về rồi quay lại đón em, đừng có gây chuyện nữa. Xin lỗi, tôi là bạn gái của cô ấy, thưa anh, chính anh mới là người đang làm ẩm lên.
Tổng tài đột ngột khoác tay tôi đầy tự nhiên. Tôi nhìn gương mặt tiêu ngôn đang đen như đít nồi. Rồi ung dung lướt qua hắn, bước đi không ngoảnh lại.
Ngồi vào ghế phụ chức Ferrari, tôi thu người lại, lười biếng mở miệng. Nói đi sếp, tôi phải làm châu làm ngựa kiểu gì để trả ơn hôm nay. Tháng này là break Friday, tăng ca suốt tháng.
Công ty đã chuẩn bị sẵn phòng nghỉ, có ăn có uống, có nhà tắm riêng. Sau giờ làm lương tính gấp 4, chỉ cần còn thở là phải cày cho tôi đến chết. Nô tài xin tuân lệnh.
Tôi nhìn vào gương chiếu hậu, thấy khuôn mặt đẹp trai như tạc tượng của anh ấy. Suýt nữa không kiềm được muốn đấm một phát. Tự nhắc bản thân, đây là heo vàng, không được đánh, đây là heo vàng.
Tiểu bội và lâm tử sau khi biết chuyện thì cười phá lên trong group chat. Cứ tưởng bà gặp được tổng tài bá đạo thật lòng yêu thương nhân viên tận tụy suốt 8 năm. Không ngờ chỉ là cho con lửa kéo cuối say mạnh nhất ăn chút cỏ tươi, ha ha ha ha ha.
Tôi ôm chán cười khổ. Quả nhiên, cuộc sống không phải ngôn tình. Không còn đau vì tình thì cũng đau vì công việc.
Tối hôm đó, trong buổi tiệc chia tay người cũ, Tiểu Bội và Lâm Tử cùng uống với tôi. Lâm Tử vừa nhét miếng cơm đầu tiên vào miệng đã vừa nhai vừa nói. Chỉ là bị cắt hợp đồng thôi mà hắn sợ tới mức tè ra quần.
Đúng là chẳng đáng mặt đàn ông. May mà tổng tài nhà bà tư chơi ráng xuống cứu giá, chứ không thì tên đó lại tưởng mình là vàng thật. Tiểu Bội cảm thán.
Không ngờ hai người cãi nhau 10 năm trời, mà cuối cùng lại chia tay thật. Chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy thôi sao? Phải rồi, chỉ vì một chuyện nhỏ.
Nhưng nghĩ lại, tôi và Tiêu Ngôn thật sự đã bên nhau quá suôn sẻ. Hồi cấp 3 đã thích nhau, năm nhất đại học anh ấy tỏ tình. Tôi đồng ý, rồi chúng tôi cứ thế ở bên nhau từ thời học sinh đến lúc ra trường.
Từ non nớt đến trưởng thành. 10 năm thanh xuân, từ căn phòng trọ dưới tầng hầm cho đến căn hộ một phòng ngủ giữa trung tâm CBD. Chúng tôi đã...
Tưởng hứa với nhau rằng sẽ kết hôn vào năm tôi 28 tuổi. Tôi thậm chí còn lưu sẵn mẫu váy cưới yêu thích. Tưởng như sắp bàn chuyện cưới xin tới nơi.
Trong mắt mọi người là cặp đôi trai tài gái sắc sinh ra để dành cho nhau. Nhưng trên đời này, làm gì có nhiều chắc chắn sẽ ở bên nhau như vậy. Chỉ một chuyện nhỏ, cũng đủ để nhìn rõ lòng người.
Thật ghen tị với tình yêu của hai cậu. Mình 28 tuổi rồi mà vẫn thấy bản thân thất bại quá. Tôi tự cầm lên tay, nhìn hai người bạn trước mắt.
Ánh đèn mờ mờ khiến mắt tôi bắt đầu hoa lên. Tiểu bội đặt ly rượu xuống, bất chật đỏ hoe mắt. Tình yêu của mình có gì đáng ghen tị chứ, cũng đâu có xuân sẻ gì đâu.
Tôi xứng lại. Tiểu bội bắt đầu làm influencer từ thời đại học. Nổi tiếng suốt 5 năm liền, thu nhập cả năm lên đến 7 con số.
Cô ấy còn có một bạn trai là thiếu gia con nhà giàu. Yêu nhau 3 năm. Đã đến lúc bàn chuyện kết hôn.
Rồi. Nhưng gia đình anh ta lại chê bai nghề nghiệp của cô ấy. Mẹ anh ấy nói nếu mình muốn bước vào hào môn thì phải làm vợ hiền, từ bỏ cái nghề không trinh thống này, ở nhà làm mẹ toàn thời gian.
Tiểu bội ôm lấy cánh tay tôi, đôi mắt hoài đỏ. Cậu biết mà, vì cái tài khoản này, mình đã cố gắng bao nhiêu. Anh ấy là người tốt, đúng kiểu bạn trai lý tưởng, chú đáo, thật lòng, mình còn là mối tình đầu của anh ấy.
Anh ấy luôn nhiều nhịn, luôn mềm mỏng. Nhưng đến chuyện hôn nhân thì anh ấy nói sẽ nhất định nghe theo ba mẹ yêu cầu mình rút khỏi giới influencer. Thậm chí còn nói sẽ tru cấp để mình đi thi công trước, hoặc mở cho mình một tiệm quần áo.
Nghe đến đây, tôi và Lâm Tử đều lạng người. Sự nghiệp của tiểu bội là do chính cô ấy nỗ lực gây dựng suốt bao năm nay. Cô ấy không muốn từ bỏ, cũng cảm thấy nếu phải bỏ nghề để mở một tiệm mình không hề có kinh nghiệm, thì chẳng khác nào phải sống dựa vào gia đình nhà bạn trai.
Giống như một con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng son. Nhưng bạn trai của cô ấy thực sự là một người rất tốt. Một người đàn ông hoàn hảo mà bao người mơ cũng không có được.
Vậy, rốt cuộc phải lựa chọn thế nào đây? Chúng tôi đều im lặng. Bất ngờ, Lâm Tử lên tiếng trước.
Thật ra, tớ đang nghĩ đến chuyện ly hôn. Tôi và tiểu bội lập tức tròn mắt ngạc nhiên. Lâm Tử châm một điếu thuốc, chậm dãi nói.
Chồng tớ kiếm ít hơn tớ, chỉ làm ở một cơ quan nhà nước lèo tèo lương 3.000 một tháng. Nhưng gần như tất cả việc nhà và việc chăm con đều đẩy sang cho tớ. Sau khi cưới, anh ta như biến thành một người khác.
Mẹ chồng thì không ưa tớ, suốt ngày soi mói, kiếm chuyện. Tớ tôn trọng người lớn nhưng không thể chịu nổi cảnh bà ấy cố tình dần vặt. Lâm Tử lớn tuổi hơn tôi vài tuổi, từng là sếp đầu tiên của tôi ở công ty trước.
Cô ấy là một người phụ nữ thành đạt, kết hôn ở tuổi 30. Hiện tại đã 45 tuổi. Trai đã 15 tuổi.
Lâm tử thở dài. Tớ sợ ly hôn sẽ ảnh hưởng đến con, nhưng chồng tớ chưa từng tôn trọng tớ, bao lần khuyên tớ bỏ việc về làm nội trợ. Đến cả con cái anh ta cũng lấy ra để dọa nạt, còn mẹ chồng thì kiếm chuyện không ngừng, ngày nào cũng có hàng đống việc không tên đổ lên đầu tớ.
Gương mặt cô ấy lộ rõ vẻ mệt mỏi, đưa tay xoa huyệt thái dương. Tớ đã bỏ ra quá nhiều cho cuộc hôn nhân này, tiền bạc, thời gian, sức lực. Nhưng giờ, các cậu nói xem, tớ có nên thử bỏ không?
Một lúc lâu sau, cả ba chúng tôi đều khẽ thở dài. Tình yêu của người trưởng thành, đúng là chẳng dễ dàng gì. Đến một độ tuổi nhất định, tình cảm không còn chỉ là thích hay không thích nữa.
Nó lẫn cả tính toán, lợi ích, trách nhiệm, và cả những thứ khiến chân thành dần biến dạng. Ba đứa tụi tôi, mỗi đứa ôm một nỗi lòng, một đêm cũng chẳng tìm được câu trả lời. Hôm sau, đầu đau như búa bổ.
Vẫn phải lê sát đến công ty, bắt đầu thắng tăng ca như địa ngục. Cuối cùng cũng cày xong trọn một tháng. Sáng sớm định xuống mua ly cà phê rồi đi tắm hơi với chị Linh cho đỡ mệt.
Ai ngờ lại thấy tiêu ngôn đứng dưới sảnh. Hai mắt anh ta đỏ ngầu, nhìn như thức trắng mấy đêm liền. Tiểu xong, em không về nhà, anh đợi em cả tuần rồi.
Anh có chuyện gì à? Tôi theo phản xạ lùi một bước. Tiêu ngôn mím môi, từ sau lưng rút ra một bó hồng trắng, nhìn tôi đầy sâu tình.
Anh đến xin lỗi, từ nay sẽ không có bất kỳ người phụ nữ nào khác xuất hiện bên cạnh anh nữa. Chúng ta kết hôn đi. Tôi thật sự bị độ ảo tưởng tự tin của đàn ông làm nghẹn học.
Tôi không nhận hoa. Người qua đường thì cứ nhìn chầm chầm như xem phim. Tiêu ngôn mất mặt, kéo tay tôi lại.
Em làm ơn bớt làm quá đi, dẫn tới mức này còn chưa đủ à? Lần này anh xuống nước xin lỗi em rồi đó. Bíp bíp, chiếc message.
SG Glass đỗ bên đường bấm còi 2 tiếng. Mặt anh ta lập tức đổi sắc. À ha, bảo sao bây giờ em chảnh chọe, bám được ông già nào rồi chứ gì, thế nên mới coi thường anh, đồ ham tiền.
Đến khi chị Linh bước xuống từ chiếc G, câu mày nhìn anh ta. Sắc mặt tiêu ngôn lập tức đổi thành, cho con biết lỗi. Ờ, là chị Linh, sao em không nói sớm.
Chị Linh kéo tôi lên xe, đóng cửa cái rầm, hạ kính xuống, lệnh lùng nói. Đã chia tay thì nên xem như chết rồi mới đỡ bị người ta khinh, làm ơn biết điều dùng. Tiêu ngôn đứng đó, mặt trắng bệt, bóng dáng lùi xa trong gương.
Tôi tưởng sau cụ đó, anh ta sẽ biết giữ khoảng cách tối thiểu. Ai ngờ, anh ta tự tưởng tượng ra rằng mình vẫn còn cơ hội. Bắt đầu chạy theo tôi khắp nơi, tỏ tình đủ kiểu, phiên như rủi vo ve bên tai.
Mỗi thứ 2 và thứ 6, tôi lại nhận được một cuộc gọi lạ từ anh Shipper, kèm theo một bộ. Bó hoa hồng không rõ ai gửi. Ngay dưới nhà tôi, luôn thấy anh ấy, dáng người quen thuộc, ôm bó hoa đứng lặng lẽ.
Tôi cố tình né tránh. Dần dần, đến cả những đơn hàng không tên, tôi cũng chẳng buồn ra lấy nữa. Cho đến khi tiểu bối gửi cho tôi một tin nhắn.
Có phải tiêu ngôn bị điên rồi không? Cô ấy gửi kèm ảnh chụp màn hình. Tôi xứng sở.
Không ngờ tiêu ngôn lại đang đăng lên story ghi lại nhật ký chuẩn bị đám cưới. Anh ta tìm lại những mẫu váy cưới tôi từng lưu trên mạng xã hội. Đích thân đi thử.
Rồi đăng lên khoảnh khắc anh mặc vest bên cạnh là bóng lưng của một người mẫu trong váy cưới. Hôm nay thử mẫu này, tiểu song từng thích kiểu này rất lâu rồi, hy vọng em ấy vẫn sẽ thích. Đến cả những người bạn cũ không rõ chuyện cũng tưởng hai đứa tôi đã quay lại.
Bên dưới ai nấy đều chúc mừng. Trăm năm hạnh phúc nha. Anh ta còn từng người từng người một trả lời lại.
Cảm ơn nhé. Đến ngày đó nhớ tới dự. cưới.
Sau khi phát điên suốt một tuần, anh dần im lặng. Tôi cứ nghĩ vậy là kết thúc. Hai người chia tay trong yên bình.
Nhưng rồi, một đêm muộn, tôi nhận được một cuộc gọi. Đầu dây bên kia là một giọng nam xa lạ, đầy lo lắng. Xin lỗi, cô là Tân Song đúng không?
Bạn trai cô, tiêu ngôn, vừa gặp tai nạn giao thông, hiện đang hôn mê. Tôi giật bắn, bật dậy khỏi giường, chỉ kịp khoác đại chiếc áo khoác rồi lao ra ngoài. Mười năm quen nhau.
Dù hiện tại đã là người dưng, tôi cũng không thể nào dừng dưng trước chuyện này. Tôi bắt xe, trả thêm tiền để tài xế chạy nhanh hơn. Đến địa chỉ người kia báo, tim tôi đập loạn lên, gần như chạy lao vào.
Mắt bắt đầu đỏ hoe vì sợ hãi. Thế nhưng, tôi đứng khựng lại ngay ở cửa. Trước mắt tôi là cả một biển hoa rực rỡ dưới ánh đèn neon.
Ở giữa biển hoa ấy, tiêu ngôn quỳ một gối, tay cầm nhẫn, ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi đầy tha thiết. Đửa xong. Chúng ta đã ở bên nhau 10 năm, anh chắc chắn, em chính là người quan trọng nhất trong đời anh, làm vợ anh nhé, anh nghiêm túc đấy.
Những người bạn thân của anh đứng quanh, ai cũng rơi điện thoại ghi hình, khuôn mặt đầy vui mừng và xúc động. Tôi nhìn quanh, những đoá hồng trắng trải dài khắp nơi, ánh đèn, âm nhạc, tất cả từng là khung cảnh trong mơ mà tôi mong chờ từ rất lâu. Thế nhưng, giờ đây, tôi chẳng còn cảm thấy vui mừng nữa.
10 năm qua, đúng là tôi từng tưởng tượng biết bao lần về một màn cầu hôn như thế. Nhưng rồi mỗi năm đến sinh nhật, đến kỷ niệm, tôi lại thất vọng sau những lần trong ngóng, đến mức dần dần học cách chấp nhận. Tôi đã từng nghe nhiều người nói rằng nếu thực sự yêu ai đó, thì bước vào hôn nhân sẽ chỉ mất 1, 2 năm, còn kéo dài mãi, át là không đủ yêu.
Giờ đã bước sang năm thứ 10. Nói thật, tôi không còn kỳ vọng gì vào chuyện cưới xin nữa. Chuyện bị công ty xa thải, tưởng như nhỏ thôi, nhưng cũng đủ để...
cuốn trôi chút tình cảm cuối cùng tôi còn giữ. Trước mắt tôi, tiêu ngôn đang nhìn tôi bằng ánh mắt tha thiết, tự mình nói ra những lời cầu hôn. Đửa xong, em còn nhớ khi mới tốt nghiệp, những ngày tháng khốn khó mình từng trải qua không?
Khi đó hai đứa thuê chung một căn phòng trong nhà có 7 người, chỉ vòn vẹn 15 mét vuông. Cảnh tượng trở nên mờ nhòe trong mắt tôi. Tôi nhìn đôi môi anh ấy không ngừng mấp máy, trong đầu lại vang lên những ký ức suốt bao năm đồng hành bên nhau.
Chỉ thấy đáng chát. Dù sau này tôi dần trở nên xuất sắc hơn, anh ấy cũng trưởng thành hơn. Dù từng rất tin tưởng và ủng hộ tôi, thế nhưng đến ngã rẽ của cuộc đời, chỉ vì tôi bị sa thải, thái độ anh ấy đã thay đổi hẳn.
Tôi chợt nhận ra, có lẽ mình chưa bao giờ thực sự hiểu con người này. Có lẽ mối quan hệ này không phải vì tình yêu, mà là kết quả của những tính toán được mất. Anh ấy đang cân nhắc thì tôi cũng vậy.
Tôi nhận ra anh không phải... là người dành cho mình. Xin lỗi, em không thể lấy anh.
Tôi từ chối, chỉ muốn quay người dưới đi. Nhưng chưa kịp bước đi, tôi đã thấy một gương mặt quen thuộc tranh qua đám đông tiến vào. Là Tiểu Lan, cô em khóa dưới từng theo đuổi anh năm đó.
Cô ấy mặc váy trắng, đội khăn van, lao vào giữa sân khấu và hét lên. Anh Tiêu, cô ấy không đồng ý thì em đồng ý. Khuôn mặt Tiêu Ngôn lập tức biến sắc, định lên tiếng giải thích, thi trật khựng lại.
Mẹ, mẹ đến đây làm gì? Mẹ anh ấy xuất hiện ngay sau lưng Tiểu Lan, khoanh tay, nhét môi cười lạnh nhìn tôi. Con trai à, hôm nay mẹ đến là vì biết con cầu hôn, con không biết ngoài kia bao nhiêu người muốn cưới con đâu.
Nhà Tiểu Lan sớm đã bàn bạc xong cả rồi, xin lễ 10 vạn, nó lại là công chức trong thành phố, công việc ổn định. Nếu không phải vì con quen con bé kia 10 năm, mẹ đã sớm quyết thay con rồi. Tôi bật cười, mọi chuyện giờ quá rõ ràng.
Mẹ tiêu ngôn muốn giao ai, dần mặt tôi. Chỉ có điều, tôi thấy buồn cười nhiều hơn là tức giận. Rốt cuộc tôi bị cái gì ám mà nửa đêm không ngủ, lại đi xem một màn kịch lố bịch thế này.
Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào anh. Tiêu ngôn, tôi nhắc lại lần cuối, chúng ta đã chia tay, xin đừng làm phiền tôi nữa. Còn anh muốn cầu hôn ai, hay dùng lại sân khấu này bao nhiêu lần, tùy anh.
Sáng hôm sau, tôi ngủ một giấc ngon lành, tỉnh dậy liền vào nhóm bạn thân kể lại toàn bộ câu chuyện như phim tối qua. Tiểu bội, bạn tôi, chia sẻ ngay tin nóng hổi. Cậu biết không, sau khi cậu đi, tiêu ngôn thẳng thừng từ chối Tiểu Lan, còn tuyên bố sẽ bằng mọi giá giành lại cậu.
Tôi bật cười, gõ lại, xui xẻo thật đấy. Tiện tay gửi luôn một sticker lá bưởi đuổi xui qua nhóm chat. Khoảng thời gian này, tôi ngày nào cũng lên mạng xem livestream của mấy thầy thuốc đông y học được không ít bài học đắt giá.
Giờ thì tôi đã luyện được tuyệt kỹ, chửi trời, chửi đất, chửi luôn cả không khí nếu cần Tôi buông bỏ rồi, cả công việc lẫn tình cảm, suy cho cùng, đều không phải thứ sống còn Còn người ta một khi đã đói, tự khắc sẽ tìm ra cách sống tiếp Sau khi ngộ ra chân lý cuộc đời, tôi bắt đầu tung hoành trong công ty như không ai cả nổi Điều kỳ lạ là, tôi và Tổng Tài thực sự bắt đầu dính vào một mối quan hệ mập mơ đến khó hiểu Sau được khuyến mãi Black Friday, thỉnh thoảng tôi phải tăng ca đến tận 11 giờ đêm Những lúc đứng bên đường gọi mãi không được chiếc taxi nào Thì một chiếc Ferrari siêu nổi bật lại bất ngờ dừng ngay trước mặt Lên xe, tôi đưa cô về Nhìn ứng dụng báo giá quốc xe tận 130 tệ, tôi lặng lẽ cúi đầu trước đồng tiền, rồi mở cửa lên xe Xe vừa nổ máy, tôi rút vào ghế phụ, tay bấm điên cuồng trong nhóm chát với hội bạn thân Đến mức gõ phím cũng ra tàn ảnh Tổng Tài Ngồi bên khẽ bật cười mỉa mai. Không biết còn tưởng tôi đang chở một điệp viên. Tôi kéo nhẹ khóe môi, không biết sợ là gì mà bột miệng hỏi.
À, tổng tài, cho phép tôi mạn phép, anh vẫn còn độc thân đúng không? Anh ta hình như không ngờ tôi lại dám hỏi thẳng như vậy. Ánh mắt vẫn nhìn chầm chầm vào kính chắn gió, im lặng hai giây rồi đáp, giọng đầy chính trực.
Độc thân, nhưng tôi đã có người trong lòng. À, tự nhiên tôi thấy hơi hoang mang, không biết mình ngồi xem người ta như thế này có được coi là đang phá vỡ chuẩn mực đạo đức không nữa. Mà chuyện kiểu này đã xảy ra tới tận 9 lần chỉ trong một tháng.
Và một tôi thứ 6 nọ, khi tôi bị chặn lại để tăng ca, nỗi bất mãn trong tôi bùng nổ, không làm, tổng tài nhìn tôi, mặt toàn dấu hỏi chấm. Tôi xác định sẵn tinh thần bị đuổi việc, chừng mắt nhìn anh ta như một chiến binh sắp hy sinh, hùng hồn tuyên bố. Tôi đói rồi, dù là châu là ngựa thì cũng phải được nghỉ, thứ 6 là để...
Uống, chơi game, uống bia, anh là tên tư bản tàn ác, đừng mong tôi khuất phục. Tổng tài nhìn gương mặt mệt mỏi đậm mùi deadline của tôi, nuốt nước bọt một cái, sau đó, gật đầu. Vậy đi ăn nhé, tôi mời.
Chuyện này vừa được tôi kể vào nhóm bạn thân thì lập tức nhận được hai người gửi tới hơn 30 tin nhắn thoại. Mở ra nghe thử toàn là tiếng cười không thương tiếc. Há há há há há há há há.
Rốt cuộc là ai mà tan làm còn muốn đi ăn cùng sếp hả trời. Tôi định từ chối thì. Bên kia đã đưa điện thoại sang cho tôi rồi.
Hôm nay ăn ở một nhà hàng cực kỳ đất đỏ và sang trọng. Mỗi người hết 5.000 tệ. Chị đây nhịn.
Sau khi ra khỏi nhà hàng, anh ấy vẫn chầm mặc. Lặng lẽ đưa tôi về nhà. Khi xe dừng lại mượt mà dưới khu nhà tôi ở.
Vừa mở cửa xe, tôi nhíu mày lại. Một bóng dáng quen thuộc hiện ra trước mắt. Là tiêu ngôn.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông bên cạnh tôi. Anh ấy lập tức nhận ra. Và sụp đổ hoàn toàn.
Tiêu ngôn bước nhanh về phía tôi, đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn giận dữ. Em đang làm gì vậy hả? Không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, ngay cả con mèo cũng mang đi rồi.
Chuyện tình này, rốt cuộc chỉ có mình anh cố gắng sao? Tôi nhìn anh ấy, khẽ thở dài. Tiêu ngôn, anh biết rõ lý do vì sao chúng ta chia tay mà.
Chúng tôi đã chia tay lâu như vậy, nhưng dường như chưa bao giờ thật sự nói rõ với nhau một lần. Anh ấy khựng lại. Tôi tiếp lời.
Nếu như có điều gì khiến anh hiểu lầm, thì hôm nay em nói cho rõ. Em không phải vì giận dỗi, càng không phải cãi nhau vô cớ. Mà là, chúng ta thật sự đã kết thúc rồi, nhưng mà, anh định nói tiếp.
Tôi cắt lời. Hôm đó khi em mất việc, điều đầu tiên em muốn là một câu an ủi, một chút động viên từ anh. Em còn định nói cho anh biết em đã nhận được khoản đền bù.
Có thể chúng ta sẽ... Cũng bắt đầu lại cái gì đó, hoặc chỉ ít là nghỉ ngơi một thời gian. Nhưng anh thì sao?
Anh khiến em thất vọng vô cùng. Em cũng nghĩ rồi, nếu như trong mắt anh em luôn khiến anh không vừa ý, thì chẳng việc gì em phải gựa ép ở bên anh nữa. Chúng ta vốn dĩ không hợp.
Tiêu ngôn hoảng hốt, tiểu song không phải vậy đâu. Lần trước là lỗi của anh, là anh nóng này, là anh trách nhầm em. Anh biết mình có sai, nhưng em à, 10 năm bên nhau, chẳng lẽ anh không phải là người hiểu em nhất là lựa chọn tốt nhất của em sao?
Nếu chỉ vì một chuyện nhỏ mà em vứt bỏ tất cả như thế, em mới nhận ra giữa chúng tôi đã có một khoảng cách to lớn không thể vượt qua. Bởi vì trong mắt anh, tất cả những tổn thương, tất cả những ước ước em phải chịu đựng suốt những năm qua, chỉ là chuyện nhỏ, những lúc anh im lặng không nói gì. Những lúc chiến tranh lạnh nổ ra.
Những lúc tôi gào khóc đến mức ném nồi đập bát. Trong mắt anh, tất cả đều chỉ là chuyện nhỏ. Anh không hiểu vì sao tôi lại suy sụp.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện sau khi kết hôn, tôi sẽ phải chịu đựng những chuyện nhỏ này cả đời. Tôi liền hoàng sợ, lùi lại hai bước, cuốn cùng bỏ chạy. Nửa đời trước tôi đã khổ đủ rồi.
Chẳng lẽ vì một người đàn ông, tôi lại phải khổ nốt nửa đời sau. Tổng tài đứng ở phía xa, lặng lẽ nhìn tôi. Cho đến khi tôi vội vàng chạy về nhà, đứng trên bàn công vẫy tay với anh.
Chiếc xe của anh mới chậm rãi rời đi. Một tiếng sau, khi tôi đang ôm mèo chăm chú xem phim truyền hình, Tổng tài đột nhiên gửi tin nhắn đến. Nếu em đã rức khoát chia tay rồi, vậy anh có thể theo đuổi em không?
Tôi đợi hai phút, tin nhắn vẫn không bị thu hồi. Chắc không phải gửi nhầm. Bộ não tôi lập tức treo máy.
Hai giờ sáng, tôi gửi một tin nhắn. vào nhóm bạn thân. Các chị em ơi, tổng tài bá đạo thật sự đã yêu một đứa công nhân làm thuê 8 năm như em rồi.
Tiểu bội. Lâm tử. Từ hôm đó trở đi, tiêu ngôn vẫn không ngừng nhắn tin níu kéo.
Liên tục tự kiểm điểm, xin lỗi, giải thích. Trước đây tôi sẽ vui mừng vì cuối cùng anh đã hiểu vì sao tôi giận. Nhưng giờ thì, tôi chỉ thấy phiền không chịu nổi, lập tức đổi số điện thoại, dọn sang chỗ ở mới, không ngờ, lại bị tiểu lan.
Cô em khóa dưới, trận ở dưới tòa nhà công ty. Cô ấy mắt đỏ hoe, chừng mắt nhìn tôi. Chị tần xong, chị với anh tiêu ngôn đã chia tay rồi, sao còn dây dưa không rứt.
Chị biết rõ em thích anh ấy mà. Tôi lệnh mặt, bấm gọi cho tiêu ngôn, bật loa ngoài trước mặt cô em gái khóa dưới. Tiêu ngôn, em gái tốt của anh, tiểu lan, đến chất vấn tôi này.
Tôi với anh khi nào dây dưa, anh để tôi bị quấy dối như thế này, tôi sẽ báo cảnh sắp đấy. Tiêu ngôn như bị chọc trúng điểm yếu, nổi điên gào lên trong điện thoại Tôi nói rồi, giữa tôi với cô không bao giờ có khả năng 10 năm trước tôi đã chẳng thích cô, 10 năm sau càng không thể Chỉ là đi xem mắt thôi mà, ai nói phải cưới cô Làm ơn đừng rẻ tiền như thế được không Cô tưởng mình ế tới mức phải xả hàng giảm giá à Anh ta càng nói càng quá đáng Tôi nhìn Tiểu Lan nước mắt giàn ruộng, chỉ biết thở dài Cúp máy, tôi đưa cho cô ấy ly trà sữa còn chưa khui Về nhà đi em, ăn uống gì cho tử tế vào Đừng đi nhặt đàn ông trong đống rác nữa Tiểu Lan đứng chết lặng tại chỗ Còn tôi thì xoay người bước đi như một nữ anh hùng dấu công lui về hậu trường Nửa tháng sau, trong buổi tụ họp chị em Sau vài vòng rượu, tôi chọc chọc Tiểu Bội Sao rồi, chuyện mày với bạn trai đến đâu rồi Tiểu Bội rõ ràng còn đang do dự Lâm Tử bỗng lên tiếng Bội à Đàn ông thì đời còn dài, còn sự nghiệp mà mất là mất thật đấy. Giờ công nghệ thay đổi xoành xoạch, ai biết còn kiếm được bao nhiêu năm nữa.
Đúng vậy, tôi cũng phụ họa. Tiểu bội im lặng một lúc lâu, cuối cùng lấy hết can đảm, cạn sạch ly rượu, khi thế bừng bừng vỗ bàn rồi gửi tin nhắn cho bạn trai. Về công việc, em không thể nhượng bộ.
Nếu gia đình anh xem thường em, anh lại nhất quyết nghe lời bố mẹ, thì thôi, chúng ta chia tay trong hòa bình đi. Là người lớn rồi, ai cũng không dễ dàng gì, em hiểu mà. Gửi xong, cô ấy thở ra một hơi, rồi gỡ luôn ứng dụng WeChat.
Giây tiếp theo, tiểu bội gục đầu xuống bàn, khóc nức nở, nước mắt giàn ruộng. Lâm tử cũng không nói gì, chỉ im lặng uống cạn một ly rượu. Cô nghiến răng, nhắn tin hỏi luật sư.
Xem xong tin nhắn trả lời, cô quay sang nói với tôi. Tớ thu nhập 7 chữ số mỗi năm, muốn ly hôn Á, không dễ đâu, hắn không buông tay dễ như vậy. Không khí lặng ngắt.
Đúng lúc đó, mẹ chồng của Lâm Tử lại gọi đến. Giọng mụ ta thế thế đầy chua hoa. Sao giờ này còn chưa về nhà hả?
Tiếng khoát trong điện thoại khiến tôi còn phát run. Lâm Tử dốc cạn một hớp rượu, cuối cùng bùng nổ. Đủ rồi ba già, tôi đâu phải đồ bà mua về.
Cô cút máy cái rụp, rồi lớn tiếng tuyên bố. Tôi quyết định rồi, ly thân. Tôi và tiểu bộ trợn tròn mắt.
Lâm Tử thở ra, cười nhạt. Vừa hai bên Úc có lời mời công việc, trước giờ vẫn do dự, nhưng nghĩ kỹ thì đổi môi trường sống có lẽ là điều tốt. Ở đây cũng chẳng còn gì phát triển được nữa.
Tôi và tiểu bộ nhìn nhau, cùng nâng ly cùng với cô. Chị đại nhà giàu, cho tụi em dính ké cái vía đi nào. Lâm Tử bật cười mắng yêu một câu, rồi cuối đầu nhắn tin thông báo chuyện này với chồng.
Gửi xong, cô út điện thoại xuống. Tôi tự cầm lên tay, nhìn hai người bạn trong lòng bỗng dâng trào bao cảm xúc. Đúng lúc đó, Tổng Tài gửi đến một tin nhắn Gì vậy, em chơi trò thả thính xong rồi chạy à Tôi chết chân, quay sang nói với hai người bạn Toàn rồi, nợ đào hoa tới rồi Nói xong, tôi cũng úp luôn điện thoại Không bao lâu sau, điện thoại của cả ba liên tục sáng màn hình Tin nhắn tới không ngớt Ca sĩ biểu diễn bắt đầu cất giọng Trong ánh đèn vàng dịu nhẹ Một đêm dài của ba người phụ nữ Vẫn còn rất dài